<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470</id><updated>2012-03-20T03:56:08.334+07:00</updated><category term='rob'/><category term='childhood'/><category term='Vietnam'/><category term='feeling'/><category term='retro'/><category term='nhảm'/><category term='jp'/><category term='comment'/><category term='moony'/><category term='birthday'/><category term='funny'/><category term='Chrismast 2008'/><category term='based on book'/><category term='for fun'/><category term='datrang'/><category term='translation'/><category term='lqv'/><category term='cartoon'/><category term='random'/><category term='stuff'/><category term='American Movies'/><category term='actor'/><category term='anti-china'/><category term='thơ'/><category term='kid'/><category term='foryou'/><category term='sách'/><category term='american movie'/><category term='quoted'/><category term='preview'/><category term='lit'/><category term='Book Reviews'/><category term='homo'/><category term='picture'/><category term='animal'/><category term='words'/><category term='animation'/><category term='family'/><category term='twilight'/><category term='translated'/><category term='teenie'/><category term='American Books'/><category term='the tale of despereaux'/><category term='film'/><category term='friend'/><category term='comments'/><category term='sleepless'/><title type='text'>Moonie M</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default?start-index=26&amp;max-results=25'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>178</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-7726226668058395802</id><published>2009-11-26T18:23:00.001+07:00</published><updated>2009-11-26T18:23:51.446+07:00</updated><title type='text'>2012</title><content type='html'>&lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://www.phanxineblog.com/wp-content/uploads/2009/11/2012_poster.jpg" alt="" width="406" height="498" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Cái này là để nói về &lt;em&gt;2012&lt;/em&gt;, nhưng không phải nói chính xác về bộ phim. Tối qua tôi đi xem phim này, ngày giảm giá vui vẻ và đáng lẽ tôi đã chọn &lt;em&gt;Inglorious Basterds&lt;/em&gt; chứ không phải &lt;em&gt;2012&lt;/em&gt;. Nhưng vì công sức quảng cáo, toàn bộ suất chiếu buổi tối của &lt;em&gt;Inglorious Basterd&lt;/em&gt;s bị dẹp bỏ không thương tiếc, để nhường chỗ cho &lt;em&gt;2012&lt;/em&gt;, sau đó, vì thương tình anh Tarantino thì phải, Mega lại để lại cho phim anh suất 9h15, suất này nếu tôi coi thì về nhà ngủ ở vỉa hè, chưa kể khi xem xong &lt;em&gt;2012&lt;/em&gt; rồi mới thấy họ đổi suất, nên đi về.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Từ khi bắt đầu đi xem phim rạp tới giờ, tôi chưa thấy có phim nào khiến khán giả háo hức như phim này – suất chiếu tôi xem là 18h, vậy coi như 18h15 nó mới bắt đầu– nhưng như vậy vẫn là quá sớm. Đường Sài Gòn thì chật như nêm cối nên tất nhiên có rất nhiều bạn dù chắc đã mua vé từ trưa (tôi đoán vậy vì khi tôi mua đã hết vé rồi, chỉ còn mấy suất ghế đôi đắt tiền hơn chút) vẫn tới rất muộn – nhưng muộn vẫn tới. Phim chiếu tới ¾ rồi vẫn có người lục tục đi vào. Nếu là tôi, dù mất tiền vé, tôi cũng chẳng vào nữa, xem phim như vậy tốn thời gian, thà bỏ tiền ra mua vé khác, xem suất sau. Nhưng, tôi nghĩ, có thể là phim khác họ cũng không nhất định phải vào xem bằng được, chẳng qua vì đây là &lt;em&gt;2012. &lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Phim này như mọi phim kiểu này, khiến người ta sướng chết đi được vì kỹ xảo. Tôi nhớ rằng lần cuối cùng tôi còn choáng với kỹ xảo là xem Harry Potter 6, đoạn đầu tiên, khi người ta quay theo mắt của bọn Tử Thần Thực Tử đang bay vèo vèo uốn lượn quanh những con phố Luân Đôn. Tôi choáng vì màn hình của phòng chiếu số 1, trung tâm chiếu phim Quốc gia thuộc dạng rất lớn và vì người ta chọn góc nhìn từ nhân vật đang chuyển động nhanh, nên tôi thấy tim ngực đập một tí. Kể cũng hạnh phúc! Màn hình ở mega không lớn bằng vậy, nên tôi nghĩ &lt;em&gt;2012&lt;/em&gt; cũng hơi bị phí đi một chút. Hơn nữa, bộ phim này ít khi lấy view từ nhân vật, nên cảm giác về sự rối loạn và sợ hãi cũng có bị giảm bớt. Nói tới đây lại nhớ tới &lt;em&gt;Cloverfield&lt;/em&gt; và nỗi đau khổ vì không được xem nó ở rạp vì Megastar loại nó thẳng cánh – “khán giả không chịu nổi chị ạ” – em bán vé nói y nguyên thế này.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ngoài chuyện kỹ xảo, &lt;em&gt;2012&lt;/em&gt; cũng là một bộ phim có câu chuyện đâu ra đấy, có chính, có phụ, có sâu có rộng dù hơi dramatic cải lương. Tôi so với cải lương không chỉ là đơn thuần nói cho vần đâu, nó thực sự là một vở cải lương – vì những đoạn dùng dằng kẻ ở người về, giơ kiếm lên hát một bài mới chém, dứt áo ra đi ca dăm bảy điệu mới đi… khiến cho khán giả (ít nhất là tôi và bạn tôi) hết sức khó chịu. Tất nhiên nói vậy không phải để chê cải lương, nhưng một bộ phim toàn sóng thần và núi lửa thế này mà lắm đoạn ỉ ôi xem hơi bực. Tuy nhiên, bộ phim này không thiếu những đoạn thực sự cảm động. Tôi còn chảy nước mắt khi xem tới đoạn anh tiến sỹ Adrian gọi điện cho ông bố đang ở trên chiếc tàu ngoài khơi, và ông bố nói, không nhớ chính xác nhưng gần như thế này: Bố và mẹ sống cả đời, trải qua đủ thứ rồi và thành quả lớn nhất của bố mẹ là con – điều đó có nghĩa là anh ta phải tiếp tục sống. Tôi lúc nào cũng rất dễ rơi nước mắt ở những đoạn phim nói về tình mẫu tử, dù phim dở tới mấy. Kể cũng lạ, có lẽ tại tôi phải xa nhà sớm quá, lại chưa có con chăng? Thêm vào đó, bộ phim này chỉ xoay quanh tình mẫu tử, và gia đình, có tình yêu đôi lứa nhưng hơi mờ nhạt và ẩn ý nhiều hơn là cụ thể. Trong bộ phim có tới bốn cặp bố con, ba gia đình. Có thể người làm phim muốn bỏ qua tình yêu nam nữ cho nó đỡ nhàm, và rõ ràng là khi bạn sắp chết thì con cái mới là điều quan trọng nhất.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Trong phim này nhân vật nữ khá mờ nhạt và chủ yếu là ôm con (hoặc chó) khóc lóc, trừ một cô da đen con ông tổng thống da đen (đám làm phim này chắc là fan của Obama – vì khi phim này bắt đầu làm thì hình như đâu đã xong bầu cử?), cô nàng có trách nhiệm bảo quản các tác phẩm nghệ thuật vĩ đại của thế giới khi ngày tận thế tới để gìn giữ cho muôn đời sau. Anh chàng Adrian thì mang theo một đống sách, trong đó có sách của nhân vật nam chính (the hero theo mọi nghĩa của từ này). Tôi tự hỏi: Ô kìa, thế không ai mang phim đi cho nhân loại về sau xem à? Ít nhất, vào cái năm 2012 ấy, họ cũng nên mang theo phim &lt;em&gt;2012&lt;/em&gt; của năm 2009 đi để cho bà con xem chứ. Đám này thật kém hài hước quá! Tuy nhiên, các bạn cũng hài hước ở điểm các hãng máy tính đều bị chìm dưới nước cả, chỉ có một hãng máy tính có được hạnh phúc ở lại cùng nhân loại. It’s Sony – Vì sao Sony được ở lại thì ai cũng biết. Có một cảnh tôi phì ra thành tiếng vì cả khuôn hình tối đi hết (thậm chí cả cái màn hình laptop cận cảnh cũng tối mới sợ), có mỗi chữ sony trên cái laptop là sáng trưng. Một nhân vật trong phim tên là Noah – kiểu để nhắc lại cho bạn rằng cách đây lâu lắm rồi, cái thời đại hồng thủy ấy, người ta cũng có cái thuyền và phải đưa tất cả các loài vật lên đó kiểu này này, nhưng tất nhiên hồi đó thì khác, vì chúng ta đã có sony vaio đâu.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Thật ra cái kết phim này làm tôi hơi thất vọng, nhưng vì nhiều bạn chưa đi xem, tôi không nói tới làm gì. Đại để nó tốt đẹp quá! Nhưng cũng chẳng có gì để nói, phim &lt;em&gt;2012 &lt;/em&gt;là kiểu phim điển hình (muốn hiểu tại sao mời sang đọc blog anh Phanxine), nó không khiến tôi bất ngờ nhiều, và bởi vì nếu muốn bất ngờ thì người ta đã đi coi &lt;em&gt;Inglorious Basterds &lt;/em&gt;rồi.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tóm lại, bạn biết rồi đấy năm 2012 chúng ta sẽ có núi lửa, sóng thần, và các lụa địa sẽ trôi dạt như kiểu thời khủng long ấy. Vì chúng ta ở Việt Nam, nên trước khi bất cứ thứ gì xảy ra cho bất cứ cái gì ở California hay Washington DC, thì chúng ta đã ngỏm củ tỏi vì nước biển dâng tràn do trái đất nóng lên rồi – nên có ai nói gì tới VN trong phim &lt;em&gt;2012 &lt;/em&gt;đâu. Vậy thì còn chần chừ gì nữa, làm tới đi.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;À, nói tới đây, tôi lại nhớ tới phim &lt;em&gt;Battle Royale&lt;/em&gt;, trong phim có đoạn thằng kia thích em này đã lâu, khi bị dồn lên đảo thì chạy tới em và nói: &lt;em&gt;trời, đằng nào bọn mình cũng chết, thì làm thế một lần đi cho biết&lt;/em&gt;. Thế rồi, sau một hồi đôi co, em này đâm cho thằng kia mấy nhát, chết tươi. Đôi khi muốn làm tới cũng không nổi đâu.&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-7726226668058395802?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/7726226668058395802/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/11/2012.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7726226668058395802'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7726226668058395802'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/11/2012.html' title='2012'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-5111860462179038095</id><published>2009-11-26T18:21:00.000+07:00</published><updated>2009-11-26T18:23:07.560+07:00</updated><title type='text'>500 days of Summer</title><content type='html'>&lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img class="aligncenter" src="http://farm3.static.flickr.com/2657/3810868598_b3ac4ff709.jpg" alt="" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;(Bài viết này để cổ xúy bạn xem phim, không phải review)&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Bạn Ớt cho tôi biết một chuyện, &lt;em&gt;(500) days of Summer&lt;/em&gt; ở Mỹ chỉ được chiếu Limited nên bạn không được xem. Thật đáng tiếc! Trên IMDB, trong mớ still photograph, tôi thấy có những ảnh chụp mà trong phim tôi không nhìn thấy (mình có ngủ gật không nhỉ?) – băn khoăn mãi, hóa ra đó là một video ngắn mà nàng đóng vai Sid, còn chàng đóng vai Nancy. Đây là một bộ phim do Fox Searchlight phát hành, là tác phẩm đầu tay của Mark Webb, là sản phẩm đầu tiên (và có thể là duy nhất) của Watermark. Tóm lại, đây là một bộ phim độc lập! Và bởi thế, nó có thể mang lại cho ta điều ta muốn, tức là vứt quách những lối mòn rom-com lâu nay ta vẫn phải đi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ban đầu, tôi không định ra rạp xem phim này, thứ nhất là vì rom-com chưa từng là thứ tôi thích, thứ hai là vì chuyện cá nhân. Rốt cục, vẫn đi xem vì được bao vé! Nhảm thế đấy :)).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người kể chuyện, ngay từ khi bắt đầu đã nói rằng: Đây không phải là một câu chuyện về tình yêu. Và trên thực tế, nếu như bạn nhất quyết đồng ý, thì đây thực sự không phải là một câu chuyện về tình yêu. Cho dù, có một gã tên là Tom tốt nghiệp kiến trúc đi làm nghề viết thiệp đã gặp một cô tên là Summer xinh đẹp, ngọt ngào, thông minh. Chàng yêu nàng, còn nàng thì chẳng tin vào tình yêu, chẳng tin vào số phận, chẳng tin vào hạnh phúc vĩnh viễn. Họ có chung thú vui âm nhạc, họ có chung một góc nhỏ yêu thích ở thành phố. Nàng coi chàng là hiện tại, và nàng enjoy nó. Nàng thậm chí chẳng coi chàng là bạn trai, và chàng phải trả giá bằng một quả đấm và rất nhiều hậm hực mới được nàng chấp nhận họ là một cặp. Rồi một ngày nọ, nàng bảo chuyện đôi ta kết thúc, quay về làm bạn. Và chàng rơi khỏi thế giới…&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Đó là kể lần lượt, nhưng thực ra bộ phim bị xáo trộn thời gian. Câu chuyện về Summer là những ký ức được Tom gọi về từ hiện tại đau khổ, những ký ức ngọt ngào hết mức để xát muối vào cơn đau thất tình. Tính hài hước nằm ở sự đối lập giữa những ngày rực rỡ có Summer và những ngày tê tái không còn cô, sự đối lập giữa một thế giới vẫn tiếp tục nhởn nhơ khi Tom khóc huhu vì đau khổ. Tom bị nhốt ở trong đó, cho tới khi cô em gái mười mấy tuổi nói rằng, “Anh cần phải nhớ lại mọi chuyện cho thật kỹ…” Và hóa ra, ngay trong những ngày tươi đẹp đó, một điều gì đã bước vào giữa Summer và Tom. Một điều mà Tom không hiểu được về Summer, không ai hiểu được… Cô đi xem phim &lt;em&gt;The graduate&lt;/em&gt;, cô khóc khi nhân vật trong phim tới cướp người yêu tại đám cưới, và sau đó, cô chính thức loại Tom khỏi tình yêu, đơn giản thế. Có một cái gì đó Tom không hiểu được về cô, về thế giới lãng mạn mơ hồ cô xây dựng cho riêng mình, sự tự do cô luôn biết tự điều khiển. Tom chấp nhận yêu nàng và nàng chỉ thích anh trong một quãng thời gian, nàng chẳng bao giờ thực sự chắc chắn cần tới anh. Tóm lại, Tom – là – một – gã – chỉ – biết – yêu – thôi – chẳng – biết – gì.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Và khi người ta nhận ra mình chẳng hiểu gì, người ta phải thay đổi, kể cả sự thay đổi đó rất mệt mỏi và thiếu cơ hội thành công, người ta vẫn nên thay đổi. Và khi đó người ta mới nhận ra rằng, thực ra, Summer chính là Sid, cô đã nỗ lực giúp Tom thay đổi, đá vào đít anh để anh thay đổi, vậy mà anh chẳng thay đổi gì ngoài chuyện dám hét lên từ “penis” giữa nơi công cộng (bạn dịch phụ đề dịch thành Của quý, xời, nếu là tôi ấy, chí ít tôi cũng dịch thành Dương vật) cho tới lúc cô đã bỏ đi rồi. Nhưng, ngay cả khi đã thay đổi, Summer cũng không quay lại nữa, mùa hè đã qua và mùa khác sẽ tới.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Đó chính là yếu tố khiến&lt;em&gt; (500) Days of Summer&lt;/em&gt; trở nên đặc biệt. Bộ phim này, ít nhiều khiến tôi nhớ lại &lt;em&gt;Forgetting Sarah Marshall&lt;/em&gt;, đều là câu chuyện của hai chàng trai một ngày nọ bỗng nhiên bạn gái (vợ) họ xuất hiện vào bảo họ rằng: Chuyện ta hết rồi và thế là anh chàng lăn đùng ra đau khổ. Kết cục ở cuối phim, cả hai chàng đều thay đổi và dám đi theo giấc mơ của mình. Nhưng, &lt;em&gt;Forgetting Sarah Marshall&lt;/em&gt; vẫn mang giấc mơ cổ tích áp đặt hơn bộ phim mới này. &lt;em&gt;Forgetting Sarh Marshall&lt;/em&gt; vẫn là bộ phim về tình yêu.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vậy thì &lt;em&gt;(500) Days of Summer&lt;/em&gt; nói về điều gì? Bộ phim nói về chuyện người ta nên ngồi đó chờ đợi một sự may mắn của số phận hay tự xông vào giải quyết cuộc đời mình. Tới phần cuối của bộ phim, Summer tin vào số phận, còn Tom – kẻ tin vào số phận từ đầu – lại biết rõ rằng chẳng có số phận gì sất. Vậy thì tóm lại bạn tin vào ai?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cái khéo của &lt;em&gt;(500) Days of Summer &lt;/em&gt;là sự gieo rắc cho Tom và chính khán giả hết hi vọng mong manh này tới hi vọng mong manh khác. Đám người ngồi trên ghế, nghển cổ lên màn hình đều khấp khởi tin rằng: a, đây rồi, Summer sẽ quay lại. Thậm chí tới lúc nàng mặc váy cưới, Tom ngồi trên xe bus (một hình ảnh nhại lại từ &lt;em&gt;The Graduate&lt;/em&gt;), người ta thấy hơi ngạc nhiên sao anh ta không phăm phăm chạy tới và cướp lấy nàng? Nhưng, cuộc đời là thế, và người ta phải công nhận chuyện đó, khi bộ phim kết thúc.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;(500) Days of Summer&lt;/em&gt; kết hợp khá nhiều thứ linh tinh nhỏ nhỏ, hay hay: một tí hình họa – cho phù hợp với chàng học kiến trúc, một tí ca nhạc (dù sao thì anh đạo diễn cũng kiếm sống bằng clip ca nhạc bấy nay) và dùng một thứ màu sắc giả cổ điển, thậm chí style ăn mặc của nhân vật trong phim cũng vậy. Tuy nhiên, những cái này cũng chỉ như gia vị mắm muối và tôi không thực sự bận tâm lắm.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;(Bài này cũng bỏ qua phần bình luận diễn viên, chỉ ngắn gọn rằng: casting của phim này hoàn hảo).&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-5111860462179038095?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/5111860462179038095/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/11/500-days-of-summer.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/5111860462179038095'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/5111860462179038095'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/11/500-days-of-summer.html' title='500 days of Summer'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2657/3810868598_b3ac4ff709_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-812262210980575567</id><published>2009-06-12T11:28:00.001+07:00</published><updated>2009-06-12T11:28:41.096+07:00</updated><title type='text'>Đời cho ta thế</title><content type='html'>&lt;div class="main"&gt;   &lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p&gt;Ngày xưa, nhạc Trịnh Công Sơn là những bài hát duy nhất mà tôi thực sự nghe. Khi đó, tôi mười bảy, mười tám tuổi, có rất nhiều bạn bè, mê Nick Carter, Billy Gilman… và những thứ nhắng nhít khác, nhưng tôi chỉ nghe nhạc Trịnh Công Sơn khi ở nhà. Tuy nhiên, mấy lời ngớ ngẩn ở trên chỉ là nói cho hay vậy thôi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi xem &lt;em&gt;I am Sam &lt;/em&gt;tổng cộng bao nhiêu lần không rõ. Trong phim này có đoạn con bé con trèo qua cửa sổ, chạy tới căn hộ của ông bố, đêm nào cũng chạy đi như thế. Nó không ghét bố mẹ nuôi, nhưng tất nhiên nó không thể yêu bố mẹ nuôi bằng người cha (tuy cũng là hờ của nó được). Vì thế, đoạn phim đó với tôi rất cảm động, nó giản dị và chân thực, nhưng nó vẫn là cao trào. Rồi, sau nhiều ngăn cản không thành, một tối nữa người mẹ nuôi bế nó tới chỗ người cha kém thông minh, nói rằng nó ngủ quên, bà không muốn nó tỉnh dậy và nhận ra nó đang ngủ trong nhà của họ. Đoạn này, luôn làm tôi khóc. Sến thế đấy.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Về độ sến, chính ra dân Mỹ là tuyệt đỉnh.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Về chữ sến, sến đại ca nói rằng, sến có nghĩa là những từ vốn nghĩa rất sâu sắc và lãng mạn, nhưng bị người ta dùng nhiều quá tới mức trở thành trơ. Nhưng tôi nghĩ, đó là từ sáo rỗng. Còn sến, có nghĩa là… như sến anh ấy. Hay là như tôi, có một đợt, phim hơi bi kịch tí là lăn ra khóc, mắt sưng lên như hai quả mận.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi luôn tự thắc mắc tại sao mình mãi vẫn không biết bơi?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Có rất nhiều thứ tôi phải luyện tập rất khó khăn mới có thể làm được như mọi người, trong khi họ chỉ loáng cái đã biết làm rồi. Ví dụ như chuyện đi thi môn lịch sử Đảng chẳng hạn. :))&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Khi tôi vào đại học, pa ma mong tôi theo nghề giáo viên. Tôi ghét nghề này. Ngày nào cũng đứng trên lớp, nói đi nói lại một điều gì đó, bọn trẻ ở dưới (giống mình khi xưa) coi mình chẳng ra làm sao và dần dần sinh ra trạng thái tự mãn, cho mình là quan trọng. Tôi luôn nghĩ, một đứa trẻ nếu quá ngoan và quá nghe lời thầy cô thì tới 80% là nó hỏng quách rồi. 20% còn lại là hi vọng vào nội lực tiềm tàng có thể thay đổi khi nào đó. Đời cho ta thế, cái đó, ta phải tận dụng lấy nó.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi lan man mãi, thực ra vẫn là muốn nói về Trịnh Công Sơn. Tôi bắt đầu nghe nhạc Trịnh Công Sơn từ khi còn khá bé, những bài hát đó bị thâu vào cùng những chiếc băng cassette nhạc vàng, tôi tự động loại những bài chàng nàng, và chỉ nhớ những bài buồn rầu về thân phận của ông. Đôi khi, nó chỉ là một cái gì đó bản năng vậy, tôi nghĩ âm nhạc không cần phải được thuyết giáo, tôi bi quan bẩm sinh nên nó thế. Sau này, tôi học với một người thầy rất tốt, cho dù thầy cũng nói có mấy thứ hết năm này sang năm khác. Thầy thích nhạc Trịnh Công Sơn, làm cho cả lớp nhiều đứa nghe nhạc Trịnh Công Sơn. Nghe nhiều quá thành phong trào. :) Về sau, khi học đại học, tôi thấy có quá nhiều người nghe nhạc của ông, OK thôi. Nhưng họ biến ông thành dạng celeb, với tôi đó là điều không thể chịu đựng được. Và vì thế, tôi chỉ bật nhạc Trịnh Công Sơn những khi không thể nghe được gì khác nữa. Mặc ai thích bình luận ra sao, đối với tôi, nhạc Trịnh Công Sơn nhất định không phải là thứ để các bà các mợ tung hô rầm rĩ, tổ chức các chương trình như của Britney Spears. Họ làm kệ họ, chẳng ai làm gì được họ, nhưng tôi sẽ giữ chặt nhạc của ông ở đó như một điều quý giá mà chỉ khi nào cần kíp lắm mới lấy ra.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Có một thời gian, tôi bật &lt;em&gt;I am Sam&lt;/em&gt;, nhưng tôi để mute DVD, tôi mở nhạc Trịnh Công Sơn bằng một chương trình khác, nghe bằng headphone để không ai quấy rầy tôi. Đó là những lúc tôi ghét mọi người chạm vào tôi, ghét họ hỏi han, giục giã, khuyên bảo, chăm sóc… Tôi nghĩ, xem phim, nghe nhạc, hay đọc sách với tôi nhiều khi là một cách để trốn tránh tất cả mọi người, tránh đời sống thực. Mà tôi nghĩ ngoài kia, chắc đa số mọi người là vậy.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Xét cho cùng, đó là một dạng tính cách, đời cho ta thế.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Càng lớn, khả năng điều hòa với xã hội càng cao hơn, tôi càng ít nghe nhạc Trịnh Công Sơn. Đôi khi, thấy mình đã khô cạn đi như cái ống tre thông nước hai đầu, chảy vào tới đâu, trôi ra đến đấy, tự nhiên thấy cũng đáng tiếc.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng biết sao được, đời cho ta thế…&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-812262210980575567?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/812262210980575567/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/06/oi-cho-ta.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/812262210980575567'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/812262210980575567'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/06/oi-cho-ta.html' title='Đời cho ta thế'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-2042894304668363913</id><published>2009-06-03T11:56:00.000+07:00</published><updated>2009-06-03T12:01:49.385+07:00</updated><title type='text'>Đào chi yêu yêu</title><content type='html'>&lt;div class="main"&gt;   &lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p&gt;Tôi thích bài này trong Kinh Thi. Nghe cứ nghĩ tới bài ca dao cũng na ná thế ở Việt Nam: Quả cau nho nhỏ, Cái vỏ vân vân, Nay anh học gần, Mai anh học xa…&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tuy nhiên, chuyện đó là chuyện dẫn dắt vòng vèo. Tôi có cái tật này, vô duyên tệ!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vương An Ức là một nhà văn nữ người Trung Quốc, nói cái này nhiều người cười thầm. Nhưng có lẽ rất nhiều người đọc blog này không biết bà ấy là ai. Nếu ai quan tâm tới bà ấy thì có thể đọc thêm ở đây: &lt;a href="http://www.kirjasto.sci.fi/wang.htm"&gt;http://www.kirjasto.sci.fi/wang.htm&lt;/a&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trong trang này, tác phẩm cuối cùng được họ liệt kê là&lt;em&gt; Tao Zhi Yao Yao&lt;/em&gt; viết năm 2004, chính là cuốn &lt;em&gt;Đào chi yêu yêu&lt;/em&gt;, bản tiếng Việt Nam là &lt;em&gt;Thắm sắc hoa đào&lt;/em&gt; do Sơn Lê dịch. Tôi mới đọc hai cuốn sách của Vương An Ức, một là &lt;em&gt;Trường hận ca&lt;/em&gt; và cuốn còn lại chính là cuốn này. &lt;em&gt;Trường hận ca&lt;/em&gt; đã được dựng thành phim năm 2005, giành được cái giải mở rộng gì đó của liên hoan phim Venice. Tôi chưa xem, và cũng không có ý định xem, vì tôi quá thích cuốn sách.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vương An Ức là nhà văn duy nhất còn sót lại của đế chế văn học Trung Quốc trong lòng tôi. Cũng là nhà văn duy nhất đụng tới mấy chữ Cách mạng Văn Hóa mà không làm tôi khó chịu. Tôi nghĩ các nhà văn Trung Quốc tầm trung trung tuổi như những đứa trẻ bị cầm tù trong mớ đau khổ, hậm hực, uất ức về tuổi thơ, tuổi thanh xuân đã mất của mình. Sự yêu thích của tôi đối với các nhà văn hiện đại, đương đại Trung Quốc kết thúc với &lt;em&gt;Một nửa đàn ông là đàn bà &lt;/em&gt;của Trương Hiền Lượng và nó cũng chỉ quay lại với duy nhất Vương An Ức.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vương An Ức cũng như nhiều nhà văn nữ Tung Của khác, thường xuyên viết về phụ nữ. Tất nhiên là đa số phụ nữ thì viết về phụ nữ, nhưng các nhà văn nữ Trung Quốc thì đặc biệt mê số phận đàn bà của mình. Điều tôi thích ở Vương An Ức là cách viết đơn giản, thật thà của bà. Nếu ai đã đọc văn học Trung Quốc thì dễ nhận ra các bạn Tàu rất ưa khoa trương, khua môi múa mép, lấy thịt đè chữ… Cả trang sách cứ như gươm khua giáo vụt choang choang, loảng xoảng hết cả. Nhân vật của các nhà văn từ nam tới nữ đều ít nhiều ảnh hưởng lối viết này. Nhiều khi tôi hay liên tưởng họ với những con king kong vỗ ngực bùm bùm, rú lên mấy tiếng. Nhưng, Vương An Ức thì không.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhân vật của bà thường như một con người mọc ra từ đâu đó, một căn nhà nhỏ, một xó chợ nhỏ. Nhân vật đó thường không có cha, có chút nhan sắc, nhưng cuộc đời không bao giờ cho họ trở thành trung tâm, bản chất họ trong sáng, họ không toan tính, bản tính bền bỉ khiến họ không quá đau khổ nhưng họ buồn. &lt;em&gt;Đào chi yêu yêu &lt;/em&gt;là cuốn sách cũng có một nhân vật như vậy. Cô gái trong đó xinh đẹp, nhưng vì không có cha, không có tình thương và tồn tại trong một môi trường không dung chứa cái đẹp, cô cứ trôi theo cuộc sống, lúc bị hắt hủi, lúc được yêu thương nhưng không bao giờ được tròn vẹn hạnh phúc. Nhân vật của Vương An Ức đấu tranh nhưng cũng như cam chịu, khao khát mà cũng như buông xuôi. Cuộc đời họ, nhìn lại, cũng chẳng có gì là quá bất thường, họ chịu ảnh hưởng của lịch sử, họ cũng yêu đương và thất bại, họ gặp toàn những người đàn ông bạc nhược và dễ thay lòng đổi dạ, họ cũng gặp được những Mạnh Thường Quân giúp đỡ… như bất cứ ai. Vậy mà cuốn sách của Vương An Ức, với những câu văn như sắp hàng chờ tới lượt mình được đọc, miên man như một dòng sông, lại có sức hấp dẫn lớn đối với tôi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Có lẽ, tôi thích sự bình dị của bà, cũng như thích lòng tin vào sự trong sáng vĩnh cửu trong con người của bà. Cuốn sách có nhiều chi tiết trùng lặp với tiểu sử của Vương An Ức, nhưng nó không có nỗi uất hận của một cô gái đã bị cách mạng Văn Hóa làm dỡ lở việc học hành và đày đọa, nó chỉ là tiếng thở dài cho một tâm hồn tìm mọi cách để sống và tồn tại giữa thế giới vừa tốt đẹp vừa tàn nhẫn, vừa nhân hậu vừa vô tâm, giữa sự ích kỷ và cố chấp, định kiến của cộng đồng và hơn ai hết, là sự thiếu vắng tình yêu thương trọn vẹn và sự thông cảm. Và hơn nữa, văn chương của bà cũng không lên gân lên cốt, không đóng vai kinh kong. Vương An Ức có duyên kể chuyện, bà cứ kể, kể liên tục như thế, và rồi cuộc đời một con người đi tới kết thúc êm ái của nó mà vẫn là tiếng thở dài buồn.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cuốn sách của bà, cũng như nhân vật của bà, đẹp nhưng giản dị, để người ta đi qua phải ngoái lại nhìn trước khi cô gái đẹp đi vào đám đông. Nhưng chắc chắn nếu người ta đã thích cô gái ấy, họ sẽ nhớ, nhớ mãi về cô ấy như một điều gì quý giá và buồn rầu.&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-2042894304668363913?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/2042894304668363913/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/06/ao-chi-yeu-yeu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/2042894304668363913'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/2042894304668363913'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/06/ao-chi-yeu-yeu.html' title='Đào chi yêu yêu'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-7204684451046789827</id><published>2009-05-31T18:24:00.001+07:00</published><updated>2009-05-31T18:26:24.445+07:00</updated><title type='text'>Three times</title><content type='html'>&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Bỗng nhiên lại một lần nữa viết về Hầu Hiếu Hiền. Không có gì mới, vẫn là một cái đã cũ đem ra xài lại. Nhưng, khi xem lại &lt;em&gt;Three times&lt;/em&gt; – vẫn thấy lại xúc cảm ngày xưa, sau khi đã xem bộ phim từ hơn hai năm trước. Cho tới giờ, đây là bộ phim duy nhất tôi chưa từng đọc một review nào, bởi vì tôi chưa bao giờ viết gì về nó cho trọn vẹn.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Chie đã vác về nhà bộ phim &lt;em&gt;Le Voyage du Ballon Rouge. &lt;/em&gt;Nhưng tôi chưa xem – không phải vì không có thời gian, mà tôi chưa muốn làm quen với Hầu Hiếu Hiền trong một bộ phim “không châu Á”.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Trước đây, tôi không hiểu tại sao ngay từ bộ phim đầu tiên, tôi đã thích đạo diễn này tới thế. Nhưng, giờ thì tôi hiểu. Ông có quá nhiều thứ tôi thích, và tôi có: bi quan, cực đoan, muốn xây dựng về mọi thứ như hàng ngày nó vẫn diễn ra như thế, tình yêu trong sáng dành cho trẻ em, nỗi buồn rầu dành cho những cô gái đẹp – mọi cô gái… Hầu hết phim Hầu Hiếu Hiền đều khiến cho người ta có cảm giác như ông có thể bắt đầu từ bất cứ khi nào, cũng có thể kết thúc vào bất cứ khi nào. Nhưng, tôi cảm thấy cuộc sống vẫn như thế, trữ tình, buồn, cay đắng và kiềm chế, rối loạn… nhưng nó đẹp, và không ai muốn từ chối nó, dù người ta cứ đi, đi mãi, tìm kiếm mãi một cái gì, rời bỏ một cái gì.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;em&gt;Three times &lt;/em&gt;là bộ phim hiếm hoi của Hầu Hiếu Hiền thực sự nói về tình yêu. Tình yêu của ba thời đại. Tôi nhớ thầy NQL đã nói về bộ phim này. Thầy – từ cái nhìn của một nhà biên kịch – cho rằng kịch bản của bộ phim đáng vứt đi. Người ta không ai lại chia ba thời thành ba khúc như vậy, người ta có thể đan cài nó vào nhau. Nhưng, đến cả David Lynch cũng chỉ dám dùng chung diễn viên cho hai cuộc đời trong Mulholland Dr., Hầu Hiếu Hiền có những ba. Hơn nữa, ta không cần thiết làm cho bộ phim thành quá phức tạp và không hiểu được. Tuy nhiên, khi nói về nội dung phim, thầy nói: ở phần thứ nhất, bối cảnh năm 1966: tình yêu là khi người đàn ông đi tìm người đàn bà; ở phần thứ hai, năm 1911: tình yêu là khi người đàn bà chờ đợi người đàn ông ra đi chẳng biết khi nào quay lại… Nhưng thầy không nói về câu chuyện thứ ba, năm 2005. Tôi thì có thể nói nốt về câu chuyện này. Vào năm 2005, tình yêu đã chết.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tôi sẽ làm một việc hết sức bần tiện là kể lại cho mọi người nghe từng phần một của bộ phim (bởi tôi đã cố bảo một vài người xem bộ phim này và họ chỉ xem hết phần thứ nhất và vứt toẹt nó đi). Tôi sẽ không viết về những thứ mà tôi đã viết quá nhiều về Hầu Hiếu Hiền như phá vỡ bố cục, sức biểu cảm của ánh sáng, long take, góc máy… Những cái đó, ai xem phim của ông đều đã biết, và cũng vì những thứ đó mà đa số người ta ngủ lăn quay khi xem phim ông, đặc biệt là với những phim &lt;em&gt;A time to live, a time to die &lt;/em&gt;hay &lt;em&gt;Flowers of Shanghai.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.cinemovies.fr/images/data/photos/G8445723164294.jpg"&gt;&lt;img class="alignleft" title="1966" src="http://www.cinemovies.fr/images/data/photos/G8445723164294.jpg" alt="" width="216" height="144" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Người ta dễ phải lòng phần đầu tiên, câu chuyện tình năm 1966. Và đó hẳn cũng là lý do Hầu Hiếu Hiền đưa nó lên đầu tiên và gọi nó là &lt;em&gt;A time for love&lt;/em&gt;, dù theo trật tự thời gian nó phải nằm ở giữa. Đó là những ngày hạnh phúc. Cô gái tới làm việc cho một quán bi-a, ở đó cô đọc được lá thư tỏ tình của người đàn ông dành cho một phụ nữ khác. Họ gặp nhau, chơi bi-a cùng nhau. Cô chuyển đi, anh nhập ngũ. Anh đi tìm lại cô qua bao nhiêu mảnh đất. Rồi anh tìm được cô. Họ gặp nhau, hỏi han vài điều giữa quán bi-a đông nghẹt, cô xin cho anh điếu thuốc, họ đi ăn tối. Anh lỡ chuyến tàu cuối cùng, và họ đợi chuyến xe muộn. Dưới mưa, tay họ tìm lấy nhau, không quá riết róng, nhưng đủ dịu dàng để nói một điều từ đáy lòng.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Với Hầu Hiếu Hiền, thập kỷ 60 hẳn là những ngày ông yêu nhớ nhất trong suốt cuộc đời. Nỗi hoài niệm của ông về những ngày này lặp đi lặp lại, lãng mạn, thanh bình. Ông sử dụng hai bài hát tiếng Anh nổi tiếng của những năm 60 cho đoạn phim này. Chúng không hẳn là hai bài hát ngọt ngào và vui vẻ, nhưng từ đó, người ta thấy được cảm giác của tình yêu pha với cảm giác nuối tiếc.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.cinemovies.fr/images/data/photos/G84451417219651.jpg"&gt;&lt;img class="alignright" title="1911" src="http://www.cinemovies.fr/images/data/photos/G84451417219651.jpg" alt="" width="216" height="144" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Tuy nhiên, bài hát khiến người ta nhớ nhất phim phải là bài hát của đoạn thứ hai, năm 1911 – &lt;em&gt;A time for freedom&lt;/em&gt;. Đó là một trong hai cảnh có âm thanh duy nhất trong suốt cả một đoạn phim câm dài. Tôi biết Thư Kỳ không hát những lời này, nhưng khuôn mặt cô biểu cảm chân thực tới mức người ta thấy cô đang rung chuyển. Tiếng hát đó sầu thảm, da diết và run rẩy. Người đàn ông trong phim đó nói nhiều tới tự do, tới cuộc đấu tranh mà anh theo đuổi để giành độc lập cho đất nước, anh giúp đỡ một cô ca kỹ khác để cô ấy có được tự do. Nhưng, điều duy nhất anh quên là tự do của người phụ nữ yêu anh – và có thể là người phụ nữ anh yêu. Cô là con chim đẹp bị nhốt lại trong lồng, và anh đi vì tự do, để cô ở lại cái lồng đó.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.cinemovies.fr/images/data/photos/G84451563285211.jpg"&gt;&lt;img class="alignleft" title="2005" src="http://www.cinemovies.fr/images/data/photos/G84451563285211.jpg" alt="" width="216" height="144" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Phần về năm 2005 mang lại câu chuyện khiến cho nhiều người rất yêu thích, nhưng cũng sẽ có nhiều người phản ứng, đó là &lt;em&gt;A time for youth&lt;/em&gt;. Có một cô gái lưỡng tính – cô có (và đã từng có) bạn gái nhưng cô vẫn tìm tới một người đàn ông. Hình ảnh cô gái đó đứng bên cửa sổ, cô che con mắt sáng của mình lại và nhìn vào người đàn ông bằng con mắt gần như mù của mình với tôi là một chi tiết không bao giờ quên được. Nhân vật Qing – tên cô gái này luôn quay lại với tôi khi tôi nghĩ về một người bạn. Sự tồn tại của cô thực sự chỉ là một bàn tay bám hờ hững vào cuộc sống. Cô luôn phải đeo tấm thẻ ghi thông tin để người ta biết cách cứu cô khi đột quỵ, cô yêu mà không yêu, cô buồn trong mọi hoàn cảnh, cô hát những lời rạn vỡ. Cô không có quá khứ, không có tương lại, chỉ có một thực tại của “hunger”. Cô gái trong phim này còn bi đát hơn cả người cô gái trong &lt;em&gt;Millennium Mambo. &lt;/em&gt;Tình yêu của cô với người bạn gái hay với người đàn ông thực ra đều không tồn tại, và như tôi đã nói, tới năm 2005, tình yêu đã chết rồi (và giờ đã là năm 2009).&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Điều kỳ quặc với riêng tôi là tôi không đồng cảm với bất cứ câu chuyện tình nào trong ba câu chuyện tình kể trên. Nhưng, toàn bộ phim, cả ba cuộc tình đó, lại chia sẻ với tôi rất nhiều điều. Hình ảnh cuối cùng của phần thứ nhất, năm 1966 khiến tôi nghĩ tới câu hát của Phạm Duy “Đưa em về dưới mưa, nói bao nhiêu cũng thừa”… Và cô gái của năm 2005, với khuôn mặt cô buồn bã, hoang mang thành vô cảm khi ngồi sau chiếc xe của người đàn ông khiến tôi nghĩ tới mọi thứ đang diễn ra quanh mình, Hà Nội. Người phụ nữ của năm 1911, với nỗi đau khổ chuyển thành thanh âm của bài hát, với cách cô chu đáo chỉnh lại từng chiếc khăn sau khi kẻ khác dùng, cách chăm chút kẻ lại đôi lông mày, và cách cô không háo hức nhưng kiên nhẫn đọc lá thư của người tình đã bỏ mặc cô khiến tôi cảm thấy chữ “đẹp” được hiện lên thành hình ảnh.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Và tôi nghĩ, ngoài Hầu Hiếu Hiền ra, không ai có thể tạo nên ở tôi cảm giác đó.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;Ngay cả khi &lt;em&gt;Three times &lt;/em&gt;chưa từng đứng trong top 5 phim tôi muốn xem lại nhất.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-7204684451046789827?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/7204684451046789827/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/three-times.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7204684451046789827'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7204684451046789827'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/three-times.html' title='Three times'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-892158653737065699</id><published>2009-05-20T00:32:00.001+07:00</published><updated>2009-05-20T00:33:36.354+07:00</updated><title type='text'>Cá sấu gena và Câu chuyện nghĩa địa</title><content type='html'>&lt;div class="entry"&gt;      &lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p&gt;Thế nên viết cái này trong khi hồi tưởng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;Cá sấu Gena và các bạn &lt;/em&gt;là cuốn sách tuy không phải là cực kỳ buồn cười nhưng với bất cứ ai muốn con cái lớn lên thành người tốt và ai đã sống qua thời tem phiếu thì cũng rất đáng đọc. Nhân vật này phổ biến tới mức bây giờ lên Big C cũng có thấy người ta bán con lật đật Gena kêu kính coong hợp với các cháu còn nằm ngửa. Sách thì hợp với các cháu 6. 7 tuổi trở xuống hoặc mẹ kể con nghe nhưng hợp nhất lại là những ai có tấm lòng dành cho nước Nga.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Có những chuyện như là cá sấu Gena muốn xây nhà tình bạn thì phải xin nhà nước (Nga Xô Viết) cấp nguyên vật liệu. Ông nhà nước nói rằng xin cái gì cũng chỉ cho một nửa. Vì thế muốn xây một nhà thì phải xin hai nhà. Nhưng chuyến xe chở thì chỉ có thể là một, không chia đôi được thì chỉ chở một nửa quãng đường thôi…&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img class="alignleft size-full wp-image-323" title="Cau_chuyen_nghia_dia-23242323" src="http://thuylvp.files.wordpress.com/2009/05/cau_chuyen_nghia_dia-23242323.jpg?w=239&amp;amp;h=357" alt="Cau_chuyen_nghia_dia-23242323" width="239" height="357" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Neil Gaiman lần đầu tiên được xuất bản ở Việt Nam.Nếu muốn biết Neil Gaiman là anh nào thì có thể sang blog Mất Dép (có trong blogroll) hoặc vào &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Neil_Gaiman" target="_blank"&gt;wikipedia&lt;/a&gt; search thử. Nói chung, anh này nổi tiếng nhất với &lt;em&gt;The Sandman&lt;/em&gt;, &lt;em&gt;American Gods… &lt;/em&gt;Ảnh còn có hẳn cả một cái gọi là &lt;a href="http://www.neilgaiman.info/Main_Page" target="_blank"&gt;Neil Gaiman Wiki&lt;/a&gt;. Sự kiện gần đây nhất, truyện của ảnh lên phim tên là &lt;em&gt;Coraline&lt;/em&gt;. Cuốn sách được xuất bản tại Việt Nam sớm nhất đáng lẽ cũng đã là &lt;em&gt;Coraline&lt;/em&gt; nếu không phải vì dịch giả của cuốn mà tôi đang  nhắc tới lao động nhanh hơn. Cuốn xuất bản lần này là &lt;em&gt;Câu chuyện nghĩa địa &lt;/em&gt;(&lt;em&gt;The Graveyard book&lt;/em&gt;). Các bạn có thể vào trang web http://neilgaiman.com mà xem special edition của cuốn này với minh họa và bìa đẹp dựng cả tóc gáy (chính ra mình rất ưa hình thức và hay chết vì những thứ đẹp đẽ này). Cuốn này được trao huân chương Newbery năm 2008. Có một giai thoại tôi nghe lỏm được rằng Neil Gaiman rất hay chửi thề, vì thế người đại diện của ảnh khi biết rằng các bác trong hội đồng Newbery gọi điện chúc mừng ảnh thì lo lắng phát điên, họ chỉ sợ khi cao hứng nhận tin vui anh Gaiman lại ào ào phun ra “damn damn fuck fuck” thì ê mặt không để đâu cho hết.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Quay lại với &lt;em&gt;Câu chuyện nghĩa địa&lt;/em&gt; – sẽ review đàng hoàng sau nhé (hehe): Có một thằng bé, cả nhà nó bị giết chết (cinematic kinh khủng, mở đầu phát là thấy căn nhà trong đêm, mấy thằng giết người xông vào, giết lia lịa – vì thế sách này sắp được Neil Jordan dựng thành phim rồi), nó bò thoát được vào nghĩa địa. Những hồn ma lang thang trong đêm nhìn thấy nó, rồi họ quyết định nhận nó làm con nuôi. Nó lớn lên giữa những hồn ma và trở thành đứa trẻ không tên, trong khi đó bọn giết người vẫn đang truy tìm nó để nhổ cỏ tận gốc.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hai cuốn sách này đáng đọc (nên mới preview chứ).  Có ai thắc mắc Neil Jordan là ai thì tự search lấy. Giờ tôi đi ngủ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cảm ơn T yêu quý. Chúc ngủ ngon.&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-892158653737065699?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/892158653737065699/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/ca-sau-gena-va-cau-chuyen-nghia-ia.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/892158653737065699'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/892158653737065699'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/ca-sau-gena-va-cau-chuyen-nghia-ia.html' title='Cá sấu gena và Câu chuyện nghĩa địa'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-8397197064959018733</id><published>2009-05-20T00:31:00.002+07:00</published><updated>2009-05-20T00:32:26.721+07:00</updated><title type='text'>Diễn viên của Rừng Nauy</title><content type='html'>&lt;div class="entry"&gt;      &lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p&gt;Sau bao lâu chờ đợi thì cuối cùng các diễn viên của &lt;em&gt;Rừng Nauy&lt;/em&gt; đã ló mặt. Làm tôi đang ăn xoài tí nữa nghẹn.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: left;"&gt;Kenichi Matsuyama chắc đã trở thành một khuôn mặt quá phổ biến qua hình ảnh này:&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img class="aligncenter" title="l" src="http://www.asianpopcorn.com/Japan/Matsuyama-Kenichi-songshanjianyi-7.JPG" alt="" width="390" height="464" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tôi nghĩ, có lẽ chàng chỉ cần vác nguyên cái mặt này qua &lt;em&gt;Rừng Nauy&lt;/em&gt; là được, ra hẳn version rất cliché cho bộ phim chuyển thể. Tuy nhiên, khuôm mặt của Matsuyama được tôi nhớ tới nhất lại không phải là ở &lt;em&gt;Death Note&lt;/em&gt;, mà trong &lt;em&gt;Nana&lt;/em&gt; – trong đó anh chàng đóng Shin, chàng ca sĩ trẻ tuổi cô đơn trong ban nhạc Rock mặt ngu ngu, đần đần và được nhiều người thích tuy không phải là nhân vật chính. Bộ mặt đần đần, buồn buồn đó có thể rất phù hợp với Toru Watanabe. Excellent choice!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Naoko được giao cho nữ diễn viên Nhật Bản tiến gần tới Oscar nhất trong nhiều năm nay Rinko Kikuchi. Tài năng của nàng không phải bàn, đây là người đưa tới cho khán giả nhân vật chắc chắn là ấn tượng nhất trong &lt;em&gt;Babel&lt;/em&gt;. Điều đáng ngạc nhiên là bà diễn viên khá già, già hơn 8 tuổi so với em Naoko trong truyện. Hơn nữa, Kikuchi không giống với những gì cá nhân tôi hình dung về Naoko. Tôi nghĩ Naoko tròn trịa hơn và có khuôn mặt bầu bĩnh hơn.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tất nhiên, ai cũng biết là Naoko bị trầm cảm, nàng đẹp nhưng nàng đau khổ. Tuy Rinko Kikuchi không đẹp, nhưng nhớ lại nàng trong Babel và nhìn ảnh này của nàng, tôi nghĩ chắc nàng đóng vai Naoko trong nhà nghỉ AMI rất tốt.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img class="aligncenter size-full wp-image-312" title="rinkoB" src="http://thuylvp.files.wordpress.com/2009/05/rinkob.jpg?w=450&amp;amp;h=364" alt="rinkoB" width="450" height="364" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trần Anh Hùng nói rằng ông chỉ mất 3 giây để nhận thấy rằng Rinko Kikuchi là lựa chọn hoàn hảo cho Naoko (còn với anh Kenichi Matsuyama kia, chỉ cần gặp cái thôi là đạo diễn đã chọn anh ấy rồi). Giá nàng béo hơn chút nữa thì tốt hơn nhỉ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Còn Midori – Midori yêu quý! Người được chọn là một cô nàng chưa nghe tên bao giờ (trừ bây giờ) Kiko Mizuhara. But she is so hot! Và như mọi hot girl khác, nàng có blog, nàng thích chụp ảnh tự sướng, nàng là người mẫu tuổi teen và nàng mới 18 tuổi. Midori là vai diễn đầu tiên của nàng. Chao ôi! Hi vọng TAH đừng cho nàng đóng một nhân vật nhí nhố, ngậm kẹo mút. Và, hi vọng nàng cắt mái tóc dài của mình để đóng vai Midori trong lần đầu tiên gặp Toru. Nàng đây:&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img class="aligncenter" title="Kiko1" src="http://i77.photobucket.com/albums/j61/Gotoumaki_23/sumomo/007KikoViVi090411.jpg" alt="" width="343" height="468" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img class="aligncenter" title="kiko2" src="http://imgserv.net/u_iflyer/82724c480c85951d.jpg" alt="" width="393" height="590" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ngoài các diễn viên trên ra, người ta còn hé ra mấy diễn viên sau. Nhưng, cái này là tôi đoán mò nhân vật của họ dựa trên diện mạo của họ thôi. &lt;img src="http://s.wordpress.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif" alt=":)" class="wp-smiley" /&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Đây là Kizuki – anh chàng chắc đóng được 10’ phim rồi tự tử. Anh diễn viên này có tên Kengo Kora. Anh ấy đóng vai anh Ama chẻ lưỡi trong phim &lt;em&gt;Rắn và khuyên lưỡi&lt;/em&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img class="aligncenter size-full wp-image-313" title="Kikuji_Kengo Kora" src="http://thuylvp.files.wordpress.com/2009/05/kikuji_kengo-kora.jpg?w=300&amp;amp;h=400" alt="Kikuji_Kengo Kora" width="300" height="400" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Anh thứ hai có tên là Tetsuji Tamayama (so hot) chắc đóng vai anh chàng sinh viên quyền uy Nagasawa, người mê &lt;em&gt;The Great Gatsby&lt;/em&gt; như điếu đổ.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img class="aligncenter size-full wp-image-315" title="tetsuji_tamayama_k" src="http://thuylvp.files.wordpress.com/2009/05/tetsuji_tamayama_k1.jpg?w=200&amp;amp;h=293" alt="tetsuji_tamayama_k" width="200" height="293" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Reika Kirishima – một diễn viên chưa nghe bao giờ – chắc đóng Hatsumi (ảnh này trông già thế thôi, chứ thực ra nàng trẻ lắm)&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img class="aligncenter size-full wp-image-316" title="reika_kirishima_Hatsumi" src="http://thuylvp.files.wordpress.com/2009/05/reika_kirishima_reiko.jpg?w=300&amp;amp;h=400" alt="reika_kirishima_Hatsumi" width="300" height="400" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hoặc cũng có thể nàng đóng Reiko.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;So, who is Reiko anyway?&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-8397197064959018733?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/8397197064959018733/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/dien-vien-cua-rung-nauy.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/8397197064959018733'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/8397197064959018733'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/dien-vien-cua-rung-nauy.html' title='Diễn viên của Rừng Nauy'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i77.photobucket.com/albums/j61/Gotoumaki_23/sumomo/th_007KikoViVi090411.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-1536153687743705559</id><published>2009-05-20T00:31:00.001+07:00</published><updated>2009-05-20T00:31:39.911+07:00</updated><title type='text'>Water for elephants lên phim</title><content type='html'>&lt;div class="entry"&gt;      &lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;Water for elephants&lt;/em&gt; – cuốn sách nổi tiếng của Sara Gruen, từng đứng mười hai tuần tại  vị trí số 1 trong danh sách sách bán chạy nhất của New York Times đã trở thành điểm ngắm hấp dẫn cho nhiều hãng phim. Sau những cạnh tranh khốc liệt, hãng Fox 2000 đã hoan hỉ có được quyền đưa &lt;em&gt;Water for elephants &lt;/em&gt;lên màn ảnh rộng. Hiện nay công đoạn xây dựng kịch bản đang được gấp rút thực hiện.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Theo tờ Hollywood Reporter, Francis Lawrence (&lt;em&gt;I am legend&lt;/em&gt;) đã được mời đạo diễn và Richard LaGravenese (người đã chuyển thể nhiều cuốn sách nổi tiếng như &lt;em&gt;The little princess, The bridges in Madison County, Beloved…&lt;/em&gt; thành kịch bản điện ảnh) đảm nhận vai trò nhà biên kịch cho &lt;em&gt;Water for elephants&lt;/em&gt;. Bộ phim dự định ra mắt năm 2010.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;Water for elephants &lt;/em&gt;của Sara Gruen mang tới cho độc giả dòng hồi ức của Jacob Jankowski về những tháng năm tuổi trẻ. Trong giai đoạn đầu tiên thời kỳ Đại suy thoái của nước Mỹ, Jacob buộc phải rời khỏi trường đại học Cornell, nơi anh đang theo đuổi ngành học thú y bởi gia đình anh phá sản, bố mẹ qua đời trong một tai nạn giao thông. Anh tình cờ tìm thấy một gánh xiếc rong – những người nhanh chóng thuê anh làm việc với tư cách bác sỹ chăm sóc cho những con thú biểu diễn. Jacob bước vào thế giới của những nghệ sỹ xiếc đầy rẫy sự xấu xa, khắc nghiệt và cũng là nơi anh tìm thấy tình yêu của cuộc đời mình. Tấm lòng của Jacob Jankowski dành cho những con vật trong gánh xiếc và khát vọng tình yêu là thứ vũ khí duy nhất anh có để chống lại những kẻ tàn bạo…&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;Water for elephants &lt;/em&gt;cùng lúc nói tới thời đại khủng hoảng lịch sử của nước Mỹ và sự khủng hoảng của đạo đức và nhân tính trong mỗi con người. Tất cả nhân vật của Sara Gruen cùng lúc được đẩy vào vòng xoáy của sự rối loạn, của ảo tưởng, của sự thất vọng, đớn đau và ở đó, họ phải tìm mọi cách để giữ lại tâm hồn của chính mình. Đây thực sự là một thử thách lớn đối với những người làm phim, nhưng cũng là một cơ hội lớn để họ có được những giải thưởng lớn đồng thời với doanh thu đáng kể.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;—————–&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Comment cho riêng blog (C’est la vie, huh) – Cuốn sách của Sara Gruen sẽ được xuất bản tại Việt Nam trong khoảng nửa cuối năm 2009 .&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;Water for elephants&lt;/em&gt; được xuất bản và đứng trên danh sách bán chạy ngay trước khi khủng hoảng kinh tế toàn cầu bắt đầu, có thể coi như một dạng dự đoán về tương lai &lt;img src="http://s.wordpress.com/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif" alt=":D" class="wp-smiley" /&gt; . Đối với nước Mỹ, việc đưa cuốn sách của Gruen lên màn ảnh rộng chỉ là vấn đề sớm hay muộn. Cũng như mọi cuốn sách bán chạy khác, khi chuyển thể thành phim thế nào cũng có người đi xem, và thậm chí còn là nhiều người đi xem.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cuốn sách này có nhiều yếu tố để khiến người làm phim có thể tận dụng và có thể câu khách: rất nhiều đoạn triết lý về nhân nghĩa và nhân văn (cái có thể biến thành voice over hay bắt nhân vật nói – và khi người ta nói thì bao giờ cũng hay ho hơn người ta viết hay đọc), tình yêu bùng cháy giữa bối cảnh bản chất đen tối – nhưng hết sức rực rỡ của gánh xiếc rong và một kết thúc làm vừa lòng mọi người. Bộ phim này có rất nhiều đất diễn cho hai diễn viên chính diện và (và đặc biệt là ) phản diện. Tôi nghĩ phải là ai đó cỡ Jack Nicholson mới có thể diễn tả tốt được nhân vật phản diện đó. Hi vọng người ta sẽ không chọn anh diễn viên nào đó quá nhàm chán như Tom Cruise hay Brad Pitt hay kinh khủng hơn nữa là Nicolas Cage đóng vai Jacob.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tuy Fox 2000 (đổi tên thú phết) nói rằng bộ phim ra mắt năm 2010, nhưng tôi cho rằng họ sẽ đợi tới 2011 mới có thể cho ra mắt phim này (hoặc sớm nhất là những ngày cuối năm, chỉ kịp deadline các giải thưởng) để đợi đợt khủng hoảng trong đời thực đi qua cái đã. Không ai buồn đi xem phim về thời Đại suy thoái khi chính mình cũng lao đao bao giờ.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tuy nhiên, đây là một bộ phim đáng để chờ đón. Độ hot: 8/10.&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-1536153687743705559?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/1536153687743705559/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/water-for-elephants-len-phim.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/1536153687743705559'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/1536153687743705559'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/water-for-elephants-len-phim.html' title='Water for elephants lên phim'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-8216271941561347632</id><published>2009-05-20T00:26:00.000+07:00</published><updated>2009-05-20T00:31:08.445+07:00</updated><title type='text'>Chuyện con mèo dạy hải âu bay</title><content type='html'>&lt;div class="entry"&gt;      &lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p&gt;Bài viết Promotion, có thể cho là thế. Cho dù, với tôi thì cuốn sách này chả cần phải promotion lắm.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Một cuốn sách mà trước đó không phải ai cũng biết tới nó, cũng như không ai thèm quan tâm tới văn học Chi Lê. Ngay cả tôi. Vì một tai nạn ngẫu nhiên, thứ tai nạn nghề nghiệp của bọn agency lắm công nhiều việc, mà tác giả được giới thiệu. Tôi mê cuốn sách ngay từ khi nhìn thấy bìa của nó, cái bìa của &lt;a href="http://www.chrissheban.com/CHRIS_SHEBAN/HOME.html" target="_blank"&gt;Chris Sheban&lt;/a&gt;. Con mèo Zorba &lt;a href="http://www.chrissheban.com/CHRIS_SHEBAN/PORTFOLIO.html#21"&gt;trong đó nhìn ngố vật&lt;/a&gt;, cuốn sách này sau đó được huy chương vàng cho minh họa của Society of Illustrator. Tất nhiên, các bạn không có cơ hội xem những tấm minh họa này, thay vào đó, là một minh họa khác cũng đẹp không thua kém và hàng Việt Nam.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tóm tắt cốt truyện này có được &lt;a href="http://nhanam.vn/Desktop.aspx/Sach-sap-xuat-ban/sach_sap_xuat_ban/Chuyen_con_meo_day_hai_au_bay-3443434/"&gt;nói tới ở đây&lt;/a&gt;, nên tôi không nói tới nó nữa.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Điều tôi muốn nói về cuốn sách này không phải là chuyện dịch diếc hay chuyện nó nổi tiếng tới đâu. Tôi chỉ nói về cách người ta viết cho thiếu nhi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Luis Sepúlveda là nhà văn của người lớn. Ông có một cuộc đời nhiều biến động, hoạt động chính trị tưng bừng và chịu nhiều khổ cực, nhưng cuốn sách này được viết ra khi ông đã già. Tôi có thể tưởng tượng ra được cuộc sống của ông khi đã an bình, trong nhà nuôi một con mèo đen, to đùng, mập ú cũng có tên là Zorba. Cuốn sách này, ít nhiều cũng có ý vị của một người đấu tranh cách mạng và hướng tới tự do, câu nói: “Chỉ những kẻ dám mới có thể bay” là một câu quan trọng trong tác phẩm, nhưng nó chỉ là một phần.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trong kho sách thiếu nhi của công ty Nhã Nam, có lẽ đây là cuốn sách có tính giáo dục nhất (theo tiêu chí của các phụ huynh mẫu mực), không có đứa trẻ nào hay ăn vạ như nhóc Nicolas, không đứa trẻ nào hay bắt nạt bạn như thằng bé Cedric, không có đứa trẻ nào hay văng bậy như con bé Junie B, không có con bé ngổ ngáo nào như Pippi… Cuốn sách này có một con mèo sạch sẽ và biết cảm ơn, có một con mèo biết sắp xếp các vụ lộn xộn, có một con mèo trợ tá luôn đầy ý tưởng trong đầu, một con mèo mọt sách say mê tìm hiểu kiến thức, một con mèo từng vượt sóng vượt gió kiêu hãnh… Và vấn đề chính là ở đó, chúng có tính cách riêng biệt – không con mèo nào giống con mèo nào. Tất cả chúng nó đều có ưu điểm, nhược điểm, đều hơi ngố ngố, ngây thơ giống trẻ con và cũng hay tỏ vẻ, đều có tấm lòng tốt và đoàn kết nhưng không con nào có biểu hiện giống con nào.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Điều tác động lớn lên tôi từ cuốn sách này (tôi chắc chắn rằng nếu có con thì đây là cuốn sách dài đầu tiên tôi đọc cho nó nghe) là bài học về sự độc lập. Bọn mèo rất gắn bó và đoàn kết, nhưng điều chúng mong muốn không phải là tạo ra một con hải âu lai mèo và ở với chúng nó. Trái lại, chúng nó luôn muốn con hải âu trở thành một con vật riêng biệt, độc lập, không lệ thuộc vào bọn mèo, và tất nhiên – phải bay. Và mọi đứa trẻ, dù sinh ra như thế nào, điều quan trọng nhất không phải là tìm được một nơi ấm thân nương náu, mà phải bay và làm chủ bầu trời của mình.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cuốn sách này tất nhiên cũng rất hài hước, và bọn mèo chê trách đám con người không ra làm sao cả. Tất nhiên rồi, loài người làm ô nhiễm biển, lợi dụng trí thông minh của các loài khác để mua vui và ngay cả khi họ yêu thương con vật nào đó quá đà, họ cũng dễ làm hỏng việc. Đám người trong mắt bọn mèo thật ngốc nghếch, nhưng nhờ thế mà ta mới yêu mèo biết mấy.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Và cuốn sách này, là một cơ hội để tôi thấy một người bạn có tài, và cũng là một cơ hội cho tôi thấy khi người ta yêu một việc gì thì người ta có thể làm mọi thứ vì nó hăng say ra sao. In love we trust! Tranh minh họa cho cuốn sách này là một trong những hình minh họa Việt Nam thú vị nhất mà tôi từng thấy, thậm chí trong đó tôi còn thấy hiển hiện cả tình cảm dành cho mèo, cho hải âu và cho câu truyện.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Một lần làm việc, là một lần người ta thấy nhiều hơn về cuộc sống :) .&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-8216271941561347632?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/8216271941561347632/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/chuyen-con-meo-day-hai-au-bay.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/8216271941561347632'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/8216271941561347632'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/chuyen-con-meo-day-hai-au-bay.html' title='Chuyện con mèo dạy hải âu bay'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-6278526099894416128</id><published>2009-05-05T01:18:00.002+07:00</published><updated>2009-05-05T01:23:13.454+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='American Books'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Book Reviews'/><title type='text'>Shutter Island (Đảo kinh hoàng) - quick review</title><content type='html'>&lt;div class="entrytext"&gt;     &lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p&gt;Cuốn sách của Dennis Lehane mới được xuất bản ở VN (Quỳnh Lê dịch).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nếu so với &lt;em&gt;Mystic River&lt;/em&gt; hay &lt;em&gt;Gone baby gone&lt;/em&gt; của cùng tác giả thì tác phẩm này chẳng có gì giống hai cuốn kia, và đương nhiên là hai cuốn kia cũng chẳng giống gì nhau. (kidding)&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Giống như tất cả những cuốn sách mà Dennis Lehane đã viết, &lt;em&gt;Shutter&lt;/em&gt;&lt;em&gt; Island&lt;/em&gt;&lt;em&gt; &lt;/em&gt;thú vị ngay từ phút đầu tiên và bí ẩn tới đoạn cuối cùng. Ngay cả khi người ta nghĩ: Ô, vậy là mọi chuyện đã rõ ràng rồi thì lại có thêm những tình tiết khác mở ra… Điểm mà ai cũng biết và rõ ràng nhất là có đặc vụ Teddy Daniels đi cùng người đồng sự tới đảo Shutter – nơi có bệnh viện dành cho tội phạm tâm thần. Một bệnh nhân nữ đã mất tích, trước mặt nhân viên trực và cả dàn người ngồi chơi bài ngay trên hành lang – lối thoát duy nhất, vậy mà cô ta biến mất. Cô ta đã từng giết chết ba đứa con của mình, thuộc dạng dễ bị kích động và hay hoảng loạn, ai cũng biết điều đó nhưng không nhân viên nào của bệnh viện có vẻ lo lắng trước việc cô ta biến mất và đang trốn đâu đó trên đảo. Chỉ có Teddy và Chuck – anh chàng cộng sự dễ thương, hòa nhã và biết cách làm vừa lòng tất cả mọi người là thực sự quan tâm. Và họ sớm nhận ra rằng, toàn bộ bác sỹ và y tá ở đó không hề ủng hộ họ và thậm chí còn có vẻ như đang rắp tâm làm gì đó.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Có nhiều thứ quen thuộc ở đây.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;- Một hòn đảo, xung quanh là biển nước trong mùa bão. Tuyệt! Ai mà chẳng biết là ở đó sẽ diễn ra những thứ điên rồ nào.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;- Một bệnh viện cho sát nhân tâm thần. Cái này xuất hiện trong nhiều truyện và phim của Mỹ, thế nào rồi cũng có một kẻ ban đầu không điên nhưng sau đó bị điên.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;- Bà vợ của nhân vật chính đã chết. Chắc chắn phải có ai đó từng nghiên cứu tại sao các anh nhà văn trinh thám hay để cho vợ của nhân vật chính chết tới thế. (Mankell hay ở chỗ là khỏi cho anh Kurt Wallander ở với vợ nữa, thế là xong).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;…&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng từng đó chi tiết quen thuộc không khiến người ta chán ngán. Sự ám muội của các bác sỹ giữ chặt lấy độc giả cho tới trang cuối cùng, khi kẻ chủ mưu đưa Teddy Daniels lên đảo Shutter xuất hiện. Thậm chí ngay khi có một nhân vật tiết lộ toàn bộ âm mưu của bệnh viện tâm thần mờ ám này, người ta vẫn không biết liệu anh đặc vụ đáng thương của Lehane sẽ chống lại và trốn thoát bằng cách nào. Anh chỉ có một mình và anh chống lại cả thế giới…&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Có một điều đặc biệt lặp lại qua nhiều tác phẩm của Dennis Lehane: câu chuyện về gia đình và trẻ em. Trong &lt;em&gt;Mystic river&lt;/em&gt;, người cha đã tìm mọi cách để tìm ra kẻ giết cô con gái của ông và phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Trong &lt;em&gt;Gone baby gone&lt;/em&gt;, một cô bé đã mất tích và cả một loạt người lớn đã phải hi sinh cuộc đời, tính mạng họ để đưa em bé về với cuộc sống gia đình bình ổn. Và ở đây, trong &lt;em&gt;Shutter Island &lt;/em&gt;– ba em bé đã người mẹ tâm thần đuổi giết, chúng hốt hoảng chạy trốn trong giấc mơ của Teddy, khiến anh dằn vặt chính mình đã không thể bảo vệ bọn trẻ. Đem những yếu tố gia đình romance thế này vào trinh thám có lẽ là cách để người ta tồn tại và nổi bật trong thế giới trinh thám đã ngập lụt vì số lượng tác phẩm.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tuy nhiên, cuốn sách này vẫn còn chừa lại một vài chỗ (tất nhiên là không quá lớn) đưa ra mà không được giải quyết. Một cuốn sách có tình tiết quá rắc rối và phức tạp (thậm chí với &lt;em&gt;Shutter Island&lt;/em&gt; thì còn có thể được coi là hơi không tưởng) chắc chắn khó mà thoát khỏi những chỗ rơi rớt này.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Vì sách mới ra nên tạm thời comment thế thôi.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(128, 0, 0);"&gt;&lt;strong&gt;Chấm điểm: 4/5.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Dennis Lehane là một tác giả may mắn, sách của ông luôn được những đạo diễn tên tuổi dựng thành phim. Sau Clint Eastwood, lần này, Martin Scorsese sẽ chứng minh cho cả thế giới biết mình chưa già lắm với phim &lt;em&gt;Shutter&lt;/em&gt;&lt;em&gt; Island&lt;/em&gt;. Một bộ phim có nhiều diễn viên nổi tiếng và chắc chắn sẽ khiến thiên hạ nô nức đi xem, có khi còn được đề cử  Oscar.&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;         &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-6278526099894416128?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/6278526099894416128/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/shutter-island-ao-kinh-hoang-quick.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/6278526099894416128'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/6278526099894416128'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/05/shutter-island-ao-kinh-hoang-quick.html' title='Shutter Island (Đảo kinh hoàng) - quick review'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-1366303204708225600</id><published>2009-04-24T12:50:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:30.035+07:00</updated><title type='text'>Giời ơi là giời</title><content type='html'>Em kêu ca tí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chả hiểu bọ chét ở đâu ra mà cắn mèo và người nhà em cả ngày cả đêm. Thân đầy nốt như hoa gấm.  Em phun thuốc Raid, tắm mèo mà chả ăn thua gì cả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai có kinh nghiệm diệt mấy con bé tí điên điên đấy bảo em với. &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-1366303204708225600?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/1366303204708225600/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/gioi-oi-la-gioi.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/1366303204708225600'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/1366303204708225600'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/gioi-oi-la-gioi.html' title='Giời ơi là giời'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-4595568311612188314</id><published>2009-04-23T23:51:00.001+07:00</published><updated>2009-04-28T22:31:57.782+07:00</updated><title type='text'>I am so Sến</title><content type='html'>Lâu lắm rồi mới đọc lại &lt;em&gt;Rừng Nauy&lt;/em&gt;, và đây là lần đọc lại đầu tiên tôi đọc tới đoạn cuối. Và tôi nhận ra bác Lữ dịch quá chán, hay tại tâm trạng tôi hứng khởi, mà tôi thấy chán với trò vặn văn của bác. Tại sao lại thế nhỉ?&lt;span style="color: rgb(0, 51, 0);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 204); font-style: italic;"&gt;Midori responded with a long, long silence - the silence of all the misty rain in the world falling on all the new-mown lawns of the world. Forehead pressed against the glass, I shut my eyes and waited. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 204); font-style: italic;"&gt;At last, Midori's quiet voice broke the silence: "Where are you now?" Where was I now? Gripping the receiver, I raised my head and turned to see what laybeyond the phone box. Where was I now? I had no idea. No idea at all. Where was this place? All that flashed into my eyes were the countless shapes of people walking by to nowhere. Again and again I&lt;br /&gt;called out for Midori from the dead centre of this place that was no place.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;Lúc này, đoạn văn này làm mình muốn khóc. Oh, I am so so Sến.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-4595568311612188314?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/4595568311612188314/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/i-am-so-sen.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/4595568311612188314'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/4595568311612188314'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/i-am-so-sen.html' title='I am so Sến'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-5801986096059004902</id><published>2009-04-22T18:17:00.000+07:00</published><updated>2009-04-22T21:14:10.271+07:00</updated><title type='text'>October 14, 2007 - All about Lily Chou-Chou!</title><content type='html'>&lt;dl class="body"&gt;&lt;dt class="post-head"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/dt&gt;&lt;dd class="post-body last"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;                 &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;" class="image-wrapper"&gt;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49acef97z7ad46729/66/__sr_/48f4.jpg?mgINz7JBfjuIG8A3" alt="333" border="0" height="187" width="333" /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=1918&amp;amp;id=yiVfdyY9bbalvW4Q_mnj" id="m1918"&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/nt/ic/ut/bsc/srch12_1.gif" class="magnify" alt="magnify" border="0" height="12" width="12" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;   &lt;div class="content-wrapper"&gt; Những mẩu bánh với những cách xưng hô khác nhau:   &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;1. Em có nguyện vọng trình bày tâm sự: Em biết là em rất láo, nhưng từ sau giây phút cái blog này post lên, em sẽ không gặp gỡ ai với mục đích liên hoan cho đến 12h đêm ngày mai. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;2. Em chán nhất là máy tính của em đang đi về thời kỳ mặc lá nho với những phần mềm lạc hậu nhằm duy trì tốc độ rùa cái của nàng. Ai thương em thì tặng em Chip, Main, RAM và một cái ổ cứng mới với!&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;3. Em công nhận khả năng cắt xén kinh khủng của những người kiểm duyệt. Em xem phim &lt;em&gt;Mười&lt;/em&gt; cộng với suy luận thì ra được một câu chuyện đứt gẫy và những thắc mắc liên tiếp: Ô, sao lại có nhân vật này ở đây? Ô, thế tóm lại là tại làm sao nhỉ? &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;4. Tớ đã lập danh sách các bạn mượn sách tớ, có phân loại mức độ nguy hiểm đàng hoàng. Nhớ đọc xong trả lại ngay không thì đừng trách tớ ngoa ngoắt!&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;5.&lt;em&gt; Ring&lt;/em&gt; đã phát hành, nếu bạn nào muốn mua giảm giá tối đa thì nhắn lại ở comment. Nói chung đây là vấn đề đơn giản, ai muốn mua cuốn nào do Nhã Nam in ra thì nhắn lại ở comment, với điều kiện phải có mặt trong friendlist (không thì các bà Nguyễn Xí vặn cổ tớ ra, treo lên trước ổ kem Tràng Tiền). &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;6. &lt;i style=""&gt;&lt;a href="http://www.lily-chou-chou.jp/world/index.html"&gt;All about Lily Chou-Chou&lt;/a&gt;&lt;/i&gt; là phim vừa xem tối qua. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Bộ phim này chắc đã có nhiều người biết, bởi nó là một trong những phim thành công nhất tại Nhật về mặt doanh thu (cho dù các bác Mỹ sau này chê ra rả). Phim kể về một nhóm học sinh cấp 2 tại Nhật Bản, không làm theo tuyến tính thời gian, các cảnh được xáo trộn khá mạnh tay. Nội dung câu chuyện có thể tóm tắt:&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Hoshino và Yuichi (trên thực tế thì Hoshino là họ còn Yuichi là tên, nhưng tôi sẽ gọi hai cậu bé theo cách mà các nhân vật khác gọi chúng) là bạn cùng lớp với nhau. Hoshino là một cậu học sinh ngoan ngoãn, học giỏi. Mùa hè tới, hai đứa và vài đứa nữa muốn đi chơi Okinawa, chúng cướp tiền của một đám cướp khác để có thể đi. Trong chuyến đi này, Hoshino suýt bị chết hai lần và chứng kiến tai nạn khủng khiếp của một người thanh niên. Năm học mới bắt đầu, cậu biến thành một con quái vật. Cậu hành hạ và làm nhục những học sinh đầu gấu khác, ép các bạn mình trong đó có Yuichi đi ăn cắp đồ ở siêu thị, ép Shiori Tsuda - một cô bạn trong lớp phải đi khách để đưa tiền cho mình. Yuichi thích Kuno - cô bạn gái chơi Piano, nhưng rồi chính cậu lại đưa cô bé đó tới nhà kho cũ của gia đình Hoshino. Ở đây, một đứa con gái khác cùng với những đứa đầu gấu giăng bẫy để cưỡng hiếp cô bé. Kuno đã cạo trọc đầu để thoát khỏi chuyện phải đi khách. Gần cuối phim, cô bé Shiori đã tự tử. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Lily Chou-Chou là nhân vật được nhắc tới từ đầu tới cuối phim qua những dòng chat trong một forum. Âm nhạc của cô gái này giúp Yuichi thoát khỏi nỗi đau khổ của thực tại, và cậu quản lý forum hâm mộ Lily Chou Chou – nơi cậu gặp bluecat, một người bạn có nỗi đau đớn như mình.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Lily Chou-Chou có một live show ở gần nơi Yuichi sống, cậu ta tới đó và phát hiện ra rằng bluecat chính là Hoshino. Hoshino vứt tấm vé của Yuichi và cậu không được nhìn thấy ca sĩ mình say mê hát. Yuichi đã tạo ra một trận hỗn loạn và đâm chết Hoshino… Vụ việc không bị phát hiện, Yuichi quay lại với cuộc sống bình thường và tiếp tục nghe nhạc của Lily Chou-chou.&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;   &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://farm1.static.flickr.com/140/323047512_1f2465cec5.jpg?v=0" alt="" /&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Có lẽ câu chuyện đã đủ nói lên nội dung của bộ phim này: nỗi đau khổ và cô độc của tuổi mới lớn, bạo lực học đường, lạm dụng nữ sinh, tự tử… tất cả những vấn đề khá quen thuộc đối với trường học của Nhật. Tất cả những đứa trẻ chỉ mới 14, 15 tuổi. Và chúng đã sống như thế. Nhà trường và gia đình dường như chẳng liên quan gì tới chúng. Lối thoát của chúng là âm nhạc và thế giới ảo. Và âm nhạc của Lily Chou-Chou – nói về nỗi đau khổ, cô đơn, vẽ ra một thế giới của ether – trong suốt, một không gian tinh khiết. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Đây là một bộ phim quá dài: Gần 2,5 h. Có lẽ những người xem phim này ở rạp sẽ mất khá nhiều công sức để hoàn hồn sau khi xem xong bộ phim. Cho dù phim khá lâu, nhưng người ta dành rất nhiều thời gian cho việc quay những dòng chat của những người hâm mộ Lily – và đó cũng là những lời tâm sự về nỗi đau khổ, cái chết và sự tuyệt vọng.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Màu chính của bộ phim này là xám và xanh. Cánh đồng, nơi Yuichi xuất hiện với máy nghe nhạc trên tay xanh ngắt, sáng và đẹp đến siêu thực. Còn những mảng màu xanh của những khuôn hình khác đều xám. Người ta cho phun khói khá nhiều trong các cảnh quay ngoài trời.&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Bộ phim này dùng một dạng ánh sáng quái đản. Người ta dễ dàng thấy được những phần trước khi Hoshino thay đổi và sau khi cậu ta bị giết, ánh sáng tràn ngập, bởi vì điểm nhìn là từ Yuichi. Nhưng giai đoạn đen tối (tức là phần chính yếu của bộ phim), tôi thậm chí không hình dung nổi người ta làm thế nào để tạo ra được ánh sáng. Trong rất nhiều cảnh quay ban đêm, có lẽ người ta chỉ dùng một ngọn đèn duy nhất, xanh lét và cầm soi vào diễn viên. Thậm chí một số cảnh, ngọn đèn đó đứng yên, diễn viên đi về phía ống kính thì trở nên rõ ràng, họ lùi ra xa thì biến mất trong bóng tối. Rất nhiều cảnh thậm chí không có đèn, khuôn hình mờ mịt, đầy noise. Ngay cả cảnh quay ban ngày, ánh sáng cũng yếu ớt. Nhưng, sau khi giết Hoshino, Yuichi ngồi trong một căn phòng mà tôi đoán người ta phải dùng tới cả chục cái đèn pha chiếu qua ô cửa. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Đạo diễn phim này là người đầu tiên sử dụng máy quay kỹ thuật số 100% vào thời điểm đó, và lại là máy quay cầm tay. Không hiểu tại sao nhiều người làm phim Nhật thích như thế. Màn hình nhảy nhót, tình tiết đảo trật tự liên tục – cứ như người quay phim và người dựng phim cố tình gây sự. Thêm nữa, vì Hoshino rất thích quay phim, nên rất nhiều cảnh quay trong này được làm để tạo ra cảm giác chúng được lấy ra từ handycam. Dạo này đang khó chịu với thứ này, xem rất đau đầu. &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;All about Lily Chou-Chou&lt;/i&gt; khiến cho người ta có cảm giác “bệnh”. Mọi nhân vật trong phim đều có vấn đề tâm lý, đều bệnh mà đỉnh cao nhất là Hoshino. Bọn trẻ cưỡng hiếp bạn gái, tra tấn bạn trai hoàn toàn thản nhiên, Yuichi giết chết Hoshino và không phải nhận hình phạt nào… Cách làm phim cũng “bệnh”, rất nhiều chi tiết bệnh và nhạc nghe cũng hơi bệnh luôn. Nhưng cuối cùng thì xem xong sẽ cảm thấy nó ám vào đầu, thấy bức bối khó chịu (với nó, hay với điều nó mô tả thì cũng khó phân biệt). Thấy như mình cũng bệnh! &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;7. Chúc mừng sinh nhật chị Nhung, em Trường và một người nữa. Chúc cả ba đẹp đẽ, thông minh, lâu lâu mới lập gia đình, có nhiều động lực để tạo nên những điều giá trị cho cuộc sống và có những đứa con vui vẻ, hạnh phúc không như đám trẻ trên kia. &lt;/p&gt;     &lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-5801986096059004902?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/5801986096059004902/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/october-14-2007-all-about-lily-chou.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/5801986096059004902'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/5801986096059004902'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/october-14-2007-all-about-lily-chou.html' title='October 14, 2007 - All about Lily Chou-Chou!'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-5871265481476888031</id><published>2009-04-22T12:25:00.001+07:00</published><updated>2009-04-28T22:35:19.312+07:00</updated><title type='text'>Một cái bìa chưa hoàn chỉnh</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://nhanam.vn/Thumbnail.ashx/0/0/0/1373776FD7E14CB0A9ADA226883AC9BA/Chuyen_con_meo_day_hai_au_bay-3443434.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 284px; height: 399px;" src="http://nhanam.vn/Thumbnail.ashx/0/0/0/1373776FD7E14CB0A9ADA226883AC9BA/Chuyen_con_meo_day_hai_au_bay-3443434.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng sắp rồi :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-5871265481476888031?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/5871265481476888031/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/mot-cai-bia-chua-hoan-chinh.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/5871265481476888031'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/5871265481476888031'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/mot-cai-bia-chua-hoan-chinh.html' title='Một cái bìa chưa hoàn chỉnh'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-7883059463406326529</id><published>2009-04-19T23:22:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.967+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='words'/><title type='text'>Nghĩ thêm một tí về phê bình</title><content type='html'>Viết ra một cuốn sách, điều người ta mong đợi nhất có lẽ là hai thứ: có nhiều người đọc và có những bài phê bình tán tụng. Thế nhưng, dịch một cuốn sách thì chỉ có hai mơ ước: Người ta đọc nó và người ta không chửi mình.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Gần đây, có một trang tên là Wordjihad.wordpress.com bắt đầu làm một việc mà tất nhiên là rất nhiều người đã làm từ lâu: phê bình các bản dịch. Tất nhiên, mọi việc diễn ra chỉ ở trên một hướng: phê bình những lỗi sai, nhặt ra những lỗi sai… Ở Việt Nam từ lâu tới nay, dịch một cuốn sách và xuất bản có nhiều trường hợp rất tùy tiện, có rất nhiều cuốn sách đọc thấy gai cả người và thậm chí có nhiều cuốn thà đọc nguyên bản còn hơn vì đọc bản dịch chẳng hiểu gì. Phê bình để chỉ ra cái sai và sửa chữa, chưa bao giờ là một điều không đáng làm.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Nhưng, tôi nhớ lại có lần đã đọc được một bài viết nói về chuyện làm sao để viết bài phê bình phim tốt hơn. Người viết đã nêu ra độ 10 nguyên tắc, trong đó có một nguyên tắc: tôn trọng đối tượng được – bị phê bình. Xét cho cùng, dù anh giỏi hơn, tuyệt vời hơn, làm được những việc tương tự và thành công hơn, anh cũng chỉ là một người đọc, người xem. (Đấy là chưa kể nhiều khi ngay việc anh làm còn không hơn gì, tuy nhiên, không biết hát vẫn có thể chê ca sĩ hát dở). Khi phê bình một cái gì, tôi nghĩ mục đích đầu tiên không phải là để chọc ngoáy, chứng minh ta giỏi hơn mi, mi thấy mi ngu chưa… mà để nói rằng: tôi là một độc giả, tôi cảm thấy anh làm việc chưa đạt chất lượng, chưa thỏa đáng. Một vài người có thể bức xúc thay cho tác giả, một vài người có thể coi đó là việc đóng góp cho chất lượng dịch thuật… Nhưng, trước hết đó kà sự thiếu thỏa mãn của một cá nhân đối với một bản dịch.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Nói dài dòng như trên, vì tôi thấy bài viết này trên wordjihad, phê bình bản dịch của anh Nguyễn Thế Vinh. Bản dịch của anh Vinh thì hầu như không ai thích đọc bởi cả về khả năng chuyển ngữ và câu cú tiếng Việt của anh đều có vấn đề. Anh đã rất may mắn được in cuốn sách ngay trước khi Việt Nam bắt đầu thực hiện áp dụng luật bản quyền. Nếu không, thì chắc chắn bản dịch này không thể có mặt vì theo tôi hiểu, người giữ bản quyền tác phẩm James Joyce không cho phép người chưa có nhiều kinh nghiệm và danh tiếng chuyển ngữ tác phẩm của ông. (Đá ra ngoài tí, tôi nghe phong thanh là sẽ có một cuốn khác của ông sắp được xuất bản, và nếu điều này là có thật, tôi xin chắc tới 99% rằng cuốn này in mà không có sự cho phép).&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Dù nghe rất nhiều bình luận về phản ứng của anh Vinh khi người ta phê bình mình, nhưng tôi thấy rằng, nếu cần lấy một ví dụ về chuyện khi viết phê bình mà người ta không tôn trọng đối tượng bị phê bình thì dẫn tới hệ quả gì. Hơn nữa, tôi biết thêm rằng những người viết phê bình ở đây cũng là người dịch, người biên tập – có rất nhiều người trong số những người là dịch giả kém mà không biết mình kém, và không thể chấp nhận nổi khi người ta nói mình kém. Liệu có ai trong số các Wordjihadist kia có thể đảm bảo rằng mình không như thế? Nếu anh Vinh rơi vào trường hợp đó, bất lắm cũng chỉ là một ví dụ, thái độ miệt thị với bản dịch cũng như cá nhân dù là ai cũng là điều tôi nghĩ là cần tránh. Khi nói riêng với nhau, người ta có thể nói: trời, bản dịch đó kinh lắm… Nhưng khi viết lên một nơi nào đó công cộng để mọi người nghe ý kiến của mình, việc tôn trọng một ai đó là điều phải làm. Hơn nữa, việc phê bình cái sai của người khác là việc rất nhiều người làm được, không có gì để quá hãnh diện khi làm cái đó cả. :)&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Tờ Vietimes ban đầu có nhiều người đọc, nhưng sau đó người ta rời bỏ dần. Việc mocking các cá nhân, ban đầu khiến người ta chụm lại, nhưng đó không bao giờ là cách để thay đổi tình hình tốt nhất.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Viết những cái này cũng chỉ như rút ra một bài học cho mình thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-7883059463406326529?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/7883059463406326529/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/nghi-them-mot-ti-ve-phe-binh.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7883059463406326529'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7883059463406326529'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/04/nghi-them-mot-ti-ve-phe-binh.html' title='Nghĩ thêm một tí về phê bình'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-8386827332018687212</id><published>2009-03-02T19:19:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.951+07:00</updated><title type='text'>Hehe, thì diều</title><content type='html'>Phim truyện nhựa hay nhất: không có&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Đạo diễn xuất sắc: Lưu Hùynh&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Nữ diễn viên chính xuất sắc: Hồng Ánh&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Nam diễn viên chính xuất sắc: Dustin Nguyễn&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Nữ diễn viên phụ xuất sắc: Cathy Uyên - Chuyện tình xa xứ&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Nam diễn viên phụ xuất sắc: Bảo Sơn - Huyền thoại bất tử&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Biên kịch xuất sắc: Châu Thổ - Trăng nơi đáy giếng&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Thiết kế mỹ thuật xuất sắc: Trăng nơi đáy giếng&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Quay phim xuất sắc: Huyền thoại bất tử&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Âm thanh xuất sắc: Giải cứu thần chết&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Âm nhạc xuất sắc: Huyền thoại bất tử&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Phim truyện nhựa do khán giả bình chọn: Chuyện tình xa xứ&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Giải báo chí phê bình điện ảnh dành cho phim truyện nhựa: Cú và se sẻ&lt;br/&gt; &lt;br/&gt; Giải phim hợp tác: Cú và se sẻ&lt;br/&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-8386827332018687212?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/8386827332018687212/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/03/hehe-thi-dieu.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/8386827332018687212'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/8386827332018687212'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/03/hehe-thi-dieu.html' title='Hehe, thì diều'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-2881375094129450881</id><published>2009-03-01T14:56:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.932+07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;Tối nay, tức là mấy tiếng nữa thôi, giải cánh diều vàng của Hội điện ảnh VN được công bố. Giải thưởng này là giải thưởng điện ảnh hàng năm, duy nhất của nước ta – được so sánh với Oscar của Mẽo. Cho dù ai nói ngả nói nghiêng ra sao, những bộ phim sau khi giành được giải cánh diều cũng được bà con chú ý thêm chút chút.&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Cho tới lúc này, vẫn chưa xem được hai phim là &lt;em&gt;Chuyện tình xa xứ&lt;/em&gt;,&lt;em&gt; Cú và se sẻ&lt;/em&gt;.&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Tóm lại, năm nay cánh diều lại như năm ngoái.&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Giải thưởng năm nay lại như giải thưởng năm ngoái, năm ngoái thì giống năm trước ngoái. Hehe, mình vẫn quan tâm thế này, tức là mình có đạo đức lắm.&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Năm nay, Phước Sang và anh em sẽ đỡ tức hơn năm ngoái&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Mà tóm lại, Vinh Sơn sẽ được giải quay phim, nói chung quay đẹp.&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;----------&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Phim &lt;em&gt;Trăng nơi đáy giếng &lt;/em&gt;mà cắt bớt đi chừng 20 phút cuối thì xem ra hợp lý, hoàn toàn xứng đáng cánh diều vàng. Nhưng, vì có 20 phút đó, thì hết vàng.&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Không biết phim hợp tác sẽ rơi vào tay ai?&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Chắc là &lt;em&gt;Chuyện tình xa xứ&lt;/em&gt;, vì nói chung nên ủng hộ đạo diễn Việt Kiều, chứ ai lại đi bênh thằng Tây rặt thế kia, người VN mình toàn thế, nhở?&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Giải họa sỹ thì có khi lại rơi vào tay &lt;em&gt;Đẹp từng xentimét &lt;/em&gt;cũng nên. Haha.&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Nhân dịp giải cánh diều vàng năm nay trao sớm, con mèo nhà em (chưa có tên nhỉ) đã ăn trụi cây xương rồng và đập vỡ một chậu hoa. :|&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-2881375094129450881?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/2881375094129450881/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/03/toi-nay-tuc-la-may-tieng-nua-thoi-giai.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/2881375094129450881'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/2881375094129450881'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/03/toi-nay-tuc-la-may-tieng-nua-thoi-giai.html' title=''/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-7137401892228471767</id><published>2009-02-26T18:30:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.913+07:00</updated><title type='text'>Officious seeing eye bitch</title><content type='html'>Với tình hình của các bạn yahoo...&lt;br /&gt;   Cộng với việc ghét chốn lao xao, em chính thức chuyển sang wordpress cho có vẻ pro và ít gặp trục trặc khi post bài, tính năng tử tế và dễ dàng sử dụng (há há).&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Địa chỉ của em là &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://thuylvp.wordpress.com"&gt;http://thuylvp.wordpress.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Các bạn ghé qua chơi, đồng thời cho em biết blog của các bạn mà không phải yahoo là gì với nhé.&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Với các bạn trung thành với yahoo, em mà thích đọc thì em sẽ trung thành đọc. :) &lt;br /&gt;  Nghĩa là cái blog này thành officious seeing eye bitch đấy. &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-7137401892228471767?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/7137401892228471767/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/officious-seeing-eye-bitch.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7137401892228471767'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7137401892228471767'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/officious-seeing-eye-bitch.html' title='Officious seeing eye bitch'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-7110645572942446260</id><published>2009-02-26T10:54:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.890+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='for fun'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vietnam'/><title type='text'>Giải Cánh diều vàng</title><content type='html'>&lt;p class="MsoNormal"&gt;Phim truyện nhựa hay nhất: &lt;strong&gt;không có&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Đạo diễn xuất sắc: &lt;strong&gt;Lưu Hùynh&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Nữ diễn viên chính xuất sắc: &lt;strong&gt;Hồng Ánh &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Nam diễn viên chính xuất sắc: &lt;strong&gt;Dustin Nguyễn &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Nữ diễn viên phụ xuất sắc:&lt;strong&gt; Cathy Uyên - Chuyện tình xa xứ&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Nam diễn viên phụ xuất sắc: &lt;strong&gt;Bảo Sơn - Huyền thoại bất tử&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Biên kịch xuất sắc: &lt;strong&gt;Châu Thổ - Trăng nơi đáy giếng&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Thiết kế mỹ thuật xuất sắc: &lt;strong&gt;Trăng nơi đáy giếng&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Quay phim xuất sắc: &lt;strong&gt;Huyền thoại bất tử&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Âm thanh xuất sắc: &lt;strong&gt;Giải cứu thần chết&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Âm nhạc xuất sắc:&lt;strong&gt; Huyền thoại bất tử&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Phim truyện nhựa do khán giả bình chọn: &lt;strong&gt;Chuyện tình xa xứ&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Giải báo chí phê bình điện ảnh dành cho phim truyện nhựa: &lt;strong&gt;Cú và se sẻ&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Giải phim hợp tác:&lt;strong&gt; Cú và se sẻ&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;/p&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-7110645572942446260?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/7110645572942446260/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/giai-canh-dieu-vang.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7110645572942446260'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7110645572942446260'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/giai-canh-dieu-vang.html' title='Giải Cánh diều vàng'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-6043356151165529721</id><published>2009-02-16T13:09:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.875+07:00</updated><title type='text'>Memorial to empty hearts</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49acef97z7ad46729/66/__sr_/4db0.jpg?mgQkr9JBGz9EqYc9" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt;&lt;br /&gt;This is my very last entry on this blog. Yahoo sucks, everything sucks. I am trying to &lt;strong&gt;"&lt;/strong&gt;&lt;a href="http://www.esnips.com/doc/01c1379e-facb-42cd-afeb-bcf495444428/Matchbox-20---Back-2-Good"&gt;back 2 good&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;" &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  It's nothing, it's so normal&lt;br /&gt;  You just stand there I could say so much&lt;br /&gt;  But I don't go there 'cause I don't want to&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  I was thinking if you were lonely&lt;br /&gt;  Maybe we could leave here and no one would know&lt;br /&gt;  At least not to the point that we would think so&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  And everyone here, knows everyone here is thinking about somebody else&lt;br /&gt;  Well it's best if we all keep it under our heads&lt;br /&gt;  I couldn't tell, if anyone here was feeling the way I do&lt;br /&gt;  But I'm lonely now, and I don't know how&lt;br /&gt;  To get it back to good&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  This don't mean that you own me&lt;br /&gt;  This ain't no good, in fact it's phony as hell&lt;br /&gt;  But things worked out just like you wanted too&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  If you see me out you don't know me&lt;br /&gt;  Try to turn your head, try to give me some room&lt;br /&gt;  To figure out just what I'm going to do&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Cos everyone here, hates everyone here for doing just like they do&lt;br /&gt;  And it's best if we all keep this quiet instead&lt;br /&gt;  And I couldn't tell, why everyone here was doing me like they do&lt;br /&gt;  But I'm sorry now, and I don't know how&lt;br /&gt;  To get it back to good&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  No oh no... No oh no... No oh no&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Everyone here, is wondering what it's like to be with somebody else&lt;br /&gt;  Everyone here's to blame,&lt;br /&gt;  Everyone here gets caught up in the pleasure of the pain&lt;br /&gt;  Everyone hides shades of shame,&lt;br /&gt;  Yeah, but looking inside we're the same, we're the same&lt;br /&gt;  And we're all grown now, but we don't know how&lt;br /&gt;  To get it back to good&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  So good&lt;br /&gt;  No oh no... No oh no... No oh no&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Everyone here, knows everyone here is thinking 'bout somebody else&lt;br /&gt;  And it's best if we all keep this under our heads&lt;br /&gt;  See, I couldn't tell, if anyone here was feeling the way I do&lt;br /&gt;  But it's over now, and I don't know how,&lt;br /&gt;  Cos it's over now&lt;br /&gt;  There's no getting back to good&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  No oh no... No oh no... No oh no&lt;br /&gt;  No oh no... No oh no... No oh no&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-6043356151165529721?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/6043356151165529721/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/memorial-to-empty-hearts.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/6043356151165529721'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/6043356151165529721'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/memorial-to-empty-hearts.html' title='Memorial to empty hearts'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-3217002421340862484</id><published>2009-02-10T13:32:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.847+07:00</updated><title type='text'>February 10, 2009</title><content type='html'>&lt;p&gt;Rỗi rãi thật! Ngồi chờ đi hẹn hò (với gái) là thời điểm làm được rất nhiều thứ. Và rồi quanh quanh mãi lại quay về phim.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Em Minh Thi viết blog về &lt;em&gt;In Bruges &lt;/em&gt;bị sến đại ca criticize (edit rồi nhé, cưng) một tí. Đã nổi máu lên định viết một review thật diễm tuyệt để dọa sến anh tí chơi, nhưng viết được vài ba câu thì hứng thú đi đâu cả.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tóm lại, mình có thể so sánh phim này với &lt;em&gt;Slumdog Millionaire&lt;/em&gt;. Sự so sánh có thể là khập khiễng nhưng với tôi thì nó là thế này:&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;em&gt;Slumdog Millionaire&lt;/em&gt; là bộ phim khiến người ta có thể thích nó ngay lần đầu, rồi tới lần thứ hai coi lại, khi mớ hào quang lấp lánh kia biến mất, người ta thấy bớt thích đi, rồi người ta lại càng bớt thích đi nữa ở lần thứ ba.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Còn &lt;em&gt;In Bruges&lt;/em&gt; là bộ phim mà người ta có thể thích nó ngay lần đầu, rồi sẽ thích nó hơn ở lần xem thứ hai, và rồi sẽ thích hơn nữa ở lần xem thứ ba.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;(Các bạn đừng kinh ngạc, em xem &lt;em&gt;I’m not there &lt;/em&gt;phải tới lần thứ vài chục rồi ấy chứ). &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trái lại với M.Thi, tôi thích đoạn kết của &lt;em&gt;In Bruges&lt;/em&gt;, tôi chịu không biết mọi chuyện kết thúc ra sao, chỉ hơi bực mình một tí vì… (hơ, nói ra thì lại spoil à – quên đi) &lt;em&gt;In Bruges &lt;/em&gt;là có một câu chuyện sáng tạo đáng ngưỡng mộ, cách tạo nên sự tương phản giữa bối cảnh và con người, giữa con người và con người được tính toán chỉn chu, tất cả các tình tiết đều bất ngờ, hội thoại thì hết sức hóm hỉnh, thông minh, mỗi một nhân vật dù xuẩt hiện ít hay nhiều (thậm chí rất ít) cũng có được một ấn tượng riêng không trùng lặp…&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhân tiện đây nói luôn đến chuyện người dân mỗi đất nước có một cách để thấy buồn cười. Không phải ai xem &lt;em&gt;In Bruges &lt;/em&gt;cũng thấy buồn cười (tất nhiên trừ một số đoạn như gia đình nhà voi đuổi đánh anh Ray chẳng hạn). Có thể rất nhiều người cảm thấy buồn cười với &lt;em&gt;In Bruges&lt;/em&gt; thấy mình xem chừng thông minh hơn cái đám xem mà không cười mấy kia. :D &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Gần đây viết về phim và đọc các bạn khác viết nhiều hơn (cộng với xem phim Hàn Quốc).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ý kiến về &lt;em&gt;Slumdog Millionaire&lt;/em&gt; cãi nhau chan chát. Bài khen thì tôi khỏi nói, bài chê thì tôi khoái bài trong &lt;a href="http://yxine.com/forum/forum.php?action=showmsg&amp;amp;box_id=1&amp;amp;msg_id=3133"&gt;yxine&lt;/a&gt;. Không bình luận, dù các bạn nói sao, tôi vẫn thích &lt;em&gt;Slumdog Millionaire&lt;/em&gt;, nó chỉ không thể là the best thôi. Nhưng từ bài viết của bạn vanity trong Yxine, tôi thích cái đoạn nói tới American Dream. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Và cái Dream to vật gần đây nhất không gì khác chính là anh Obama. Tất nhiên, Obama thì có vẻ thuyết phục hơn. Bởi lẽ, anh ấy từ từ học tập đi lên, bài bản rõ ràng, nói năng hùng hổ. Anh ấy cho mọi người thấy là đấy: cái gì cũng có thể thay đổi, tao là da đen và tao làm tổng thống, tao từng nghèo và giờ tao quyền lực nhất. Người Việt Nam – hay tất cả mọi người – đều tin rằng người ta có chí tiến thủ, có ước mơ, có cố gắng thì không gì không làm được. Không có gì đáng ngạc nhiên khi đi dạo quanh thấy cuốn &lt;em&gt;Hy vọng táo bạo&lt;/em&gt; của anh được in lậu, bán khắp vỉa hè. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhưng, nếu nói về big dream với người Việt Nam thì &lt;em&gt;Slumdog Millionaire &lt;/em&gt;mới là thứ người ta thích nhất. Bởi vì đó là câu chuyện của một thằng ở hiền rồi bỗng chốc hóa thành tỉ phú, không khác gì truyện cổ tích cậu em út ngu ngu được con chim ăn khế cho vàng vậy. Và đó, tôi tin là nếu có một Jamal thật, và anh ta viết sách, thì còn bán chạy hơn cả Obama (ở Việt Nam).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Không có ý xúc phạm các bạn thích phim này nhé. Tôi đang nói về plot. &lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;----&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tự nhiên thấy muốn ọe ọe kinh khủng. Và rồi nhận ra mình cứ như con khỉ đánh đu trong tình cảm như thế này thì mình điên lên mất. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-3217002421340862484?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/3217002421340862484/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/february-10-2009.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/3217002421340862484'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/3217002421340862484'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/february-10-2009.html' title='February 10, 2009'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-3811131167417449004</id><published>2009-02-10T08:37:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.819+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='film'/><title type='text'>Này thì Huyền thoại đắc tử</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Cái này xem đã lâu, nhưng bây giờ mới viết (mỗi khi bị cuộc đời ép viết về cái khác, thì lại muốn viết về phim). Spoiler Alert!!! Trong bài này tôi sẽ kể tiệt tất cả những chi tiết đinh ra, nên ai không muốn đọc thì nghỉ nhá :).&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Huyền thoại bất tử&lt;/em&gt; là bộ phim mà rất nhiều nhà báo chê không dám chê, mà khen cũng không dám khen (quá), trạng thái blank đó cũng là một cái tốt. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Tuy nhiên, từ giới thiệu của báo chí, thì tôi cũng biết phim này là hành động với một câu chuyện quằn quại. :D Điều này làm tôi hết sức kinh ngạc, bởi lẽ hiếm lắm người ta mới chiếu một bộ phim như thế trong những ngày Tết, tháng Giêng là tháng ăn chơi ở cả ta hay tây. Không ai có tâm trạng ra rạp xem mấy phim đánh nhau bòm bòm hay đau đớn, khổ sở cả - kể cả tôi. Tuy nhiên, vì có một bác đạo diễn nói rằng phim này hay nhất trong ba phim, nên tôi và vợ bác nhất quyết đi xem (và vì tôi xem &lt;em&gt;Giải cứu thần chết&lt;/em&gt; rồi, nên tôi tin bác nói đúng, bởi &lt;em&gt;Đẹp từng xentimét&lt;/em&gt; thì hỏng từ cái trailer hỏng đi, chắc chắn là tệ hơn &lt;em&gt;Giải cứu thần chết&lt;/em&gt;).&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Ngoài một tí: Từ khi xem xong &lt;em&gt;Áo lụa Hà Đông&lt;/em&gt; của Lưu Huỳnh, tôi đã có luôn định kiến rằng đạo diễn này cầu kỳ, dài dòng và sến. Sự cầu kỳ của Lưu Huỳnh có lẽ cũng bắt nguồn từ nỗi lòng của nhiều đạo diễn ở Việt Nam hiện nay, muốn có đủ vật chất kỹ thuật để thực hiện tất cả ý tưởng về quay phim, ánh sáng. Khi đã có đủ rồi thì phải cố mà dùng cho bằng hết, đôi khi quá cả mức cần thiết. Nhưng thôi, còn hơn là không có ý tưởng gì. Tuy nhiên, khi vào rạp xem, tôi cũng cố bỏ cái định kiến đó ở bên ngoài, vì rằng đạo diễn ở VN cũng chưa có cơ hội làm nhiều phim, để kết luận về họ thì hẵng còn quá sớm. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Bộ phim này ai cũng biết cốt truyện cả rồi, và nói chung đó không phải là một câu chuyện dở. Câu chuyện về tình mẫu tử (Lưu Huỳnh có vẻ mê đề tài này), chuyện tình thương giữa những con người vô tình gặp nhau trên một hành trình rồi trải qua sóng gió cùng nhau, bảo vệ cho nhau chưa bao giờ cũ. Tuy nhiên, cái đáng nói ở đây là cách kể chuyện quá ư là lượt thượt mà Lưu Huỳnh đã phạm phải từ &lt;em&gt;Áo lụa Hà Đông&lt;/em&gt;. Đạo diễn (và cũng là nhà biên kịch) bỏ hết nửa thời gian ra để kể về nguồn gốc của nhân vật Long, đương nhiên nó góp phần giải thích về tính cách và quan niệm sống cũng như thực hành võ của nhân vật, nhưng nó dài, lặp lại ý ở quá nhiều cảnh. Chưa kể một cảnh đánh võ hết sức không cần thiết khi bà mẹ kể lại chuyện gặp Lý Tiểu Long mà chắc người ta làm ra nó chỉ để thỏa mãn niềm vui được quay cảnh đánh võ với mấy âm thanh yaaa bóp méo tiếng.&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Thêm vào đó, dựng phim ở phần hồi ức và giải thích này cũng quá lúng túng. Chỉ có một hai cảnh các khớp nối từ hiện tại về quá khứ thực sự mềm mại và hợp lý, còn lại chỉ là nhảy tưng tưng từ một cảnh hiện tại sang một cảnh quá khứ mà không hề có một chút liên hệ nào. Tất nhiên, người ta có thể biết rằng đó là những hồi tưởng của Long trên hành trình, nhưng những mối dựng lỏng lẻo đó khiến những nỗ lực sử dụng lối kể chuyện đan xen “phơi bày ra ánh sáng” trước mắt người xem, khiến người ta cảm giác đó chỉ là một bữa nộm trộn thuần túy. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Có hai điều đáng tiếc ở diễn viên trong phim này, một ở diễn viên chính, một ở diễn viên phụ. Cái thứ nhất thực ra là ở nhân vật, sau từng đó biến cố, Long hầu như không có phát triển tính cách. Từ đầu tới cuối bộ phim, Long lúc nào cũng ra rả câu: không đánh người, chỉ tự vệ và tất nhiên bị đánh đập không biết bao nhiêu lần. Nhưng tới phút cuối cùng, khi thấy tên ma cô cầm con dao giữ chặt cô bé Trinh, anh ta vẫn lải nhải câu: Long không muốn đánh nhau với anh. Chỉ tới lúc gã kia đâm cô bé một nhát, Long mới nổi khùng lên. Vậy là tất cả những biến cố xảy ra trước đó, đỉnh điểm là khi tên ma cô đập vỡ cả cái lọ đựng tro cốt của người mẹ mà anh ta yêu thương tha thiết, chẳng hề tác động lên tâm lý nhân vật. Nó mâu thuẫn với những gì nửa phần trước mà người làm phim cố công thể hiện tình mẫu tử gắn bó. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Ở diễn viên phụ thì lại là một sự uổng phí. Rất nhiều cô gái xinh đẹp đã được cast vào để diễn những thiếu nữ miễn cưỡng đi làm gái. Rồi từ đầu tới cuối bộ phim, những gì họ thể hiện chỉ là một vài cái nhăn nhó hay mỉm cười. Khi ở trên thuyền, toàn bộ bọn du côn và tay ma cô đã bị đánh gục, họ vẫn như bầy heo quay xếp cạnh nhau, ụt ịt không cử động gì. Điều này đã lãng phí đi rất nhiều thứ như làm mất đi cảm giác bị chà đạp của các cô gái, làm mất đi không khí căng thẳng của cảnh quay, làm mờ đi nỗ lực khắc họa lại hiện thực về những cảnh đời trớ trêu và nhất là mơ ước của những con người dưới đáy (vốn là bối cảnh xã hội chính của &lt;em&gt;Huyền thoại bất tử&lt;/em&gt;, và nó đã được khắc họa khá thành công). &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Điều tôi ghét nhất ở phim này là những câu thoại trời ơi đất hỡi về Tết. Câu thoại như Tết tới rồi, năm hết Tết đến rồi... được ấn vào miệng diễn viên, bất chấp tình huống bối cảnh và chỉ đơn thuần là vì phim này sẽ chiếu Tết. Không hề có một tí gì gọi là không khí cho ngày lễ, thậm chí một tình huống giả để cái Tết trở thành điểm mốc cũng không có luôn.&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Tất nhiên, bộ phim này có những thứ đáng ghi nhận. Cái này thì không nói nữa bởi ai cũng có thể đọc những lời khen về bộ phim này ở khắp mọi nơi. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Chỉ có một điểm đáng kinh ngạc hơn nữa là &lt;em&gt;Huyền thoại bất tử &lt;/em&gt;có thể dễ dàng qua cửa kiểm duyệt? Cái này làm tôi nhớ tới &lt;em&gt;Xích lô&lt;/em&gt; của Trần Anh Hùng, bởi vì hai bộ phim này đều nói về gangster, gái điếm, bạo lực và sự quan liêu của hệ thống bảo vệ pháp luật. Cả một cảnh ăn cướp giữa ban&lt;br/&gt;ngày ban mặt, kẻ cướp chạy rầm rầm ở đường, mà không đứa nào bị bắt – thay vào đó là Long bị xích cổ tay đưa vào đồn. Thậm chí trong phim này, tình thương mến thương của bộ máy hành pháp cũng được đem ra làm trò cười. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Và rồi, một xu hướng âm ỉ bên trong khi một gã khùng cũng cứ mở miệng ra là đi Mỹ, đi Mỹ và ở cuối phim, ở sân bay Đà Nẵng, hai người đứng trước thanh chắn cấm xâm phạm và chữ Stop. Ở phía xa rất xa, nơi những chiếc máy bay bay lên, pháo hoa nổ tưng bừng. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;--------------------&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Note 1. Đi xem phim này xong lại còn được đi uống cà phê với các bậc thầy cô nên thiện cảm dành cho nó tăng lên (cho dù không được thể hiện trong bài viết). Nhân uống cà phê lại biết thêm rằng &lt;em&gt;Chuyện tình xa xứ&lt;/em&gt; dở miễn bàn, nên chắc vài bữa có công chiếu tôi sẽ đi xem sao.&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Note 2: Tinh thần lại xuống dốc do bị nhiệt trong miệng. Không hiểu sao tôi hay bị cái này ghê. Có thuốc nào hạ nhiệt trong người thì uống mấy tuần cho oách. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Note 3: Vừa xem mấy phim Nhật hay quá, khi nào rỗi rãi thì nói tiếp. &lt;em&gt;Isatoru&lt;/em&gt; (tức là &lt;em&gt;Install&lt;/em&gt;)&lt;em&gt; &lt;/em&gt;dựa theo tiểu thuyết của Risa Wataya thật là nippon tới mức mình xem cứ cười lăn lóc, dù ý tưởng thì cực hay (em Risa nói chung là trong sáng, ngược hẳn lại với em Hitomi Kanehara). &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Note 4: Các bạn muốn tặng gái sách Valentine thì tớ khuyến khích cuốn &lt;em&gt;Nơi cuối cầu vồn&lt;/em&gt;g của Cecelia Ahern – kiểu như con đường anh đi rồi sẽ đưa anh về bên em, hay người yêu nhau sẽ về với nhau hay yêu thì nói quách nó ra không thì già mất… Đại để thế. Giá bìa hơi chát 80.000 (nhờ tớ mua hộ thì còn 56.000). &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-3811131167417449004?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/3811131167417449004/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/nay-thi-huyen-thoai-ac-tu.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/3811131167417449004'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/3811131167417449004'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/nay-thi-huyen-thoai-ac-tu.html' title='Này thì Huyền thoại đắc tử'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-7399496251798677962</id><published>2009-02-01T10:41:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.798+07:00</updated><title type='text'>Post lại một bài thơ cũ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;Mắt cứ mở toe ra là làm sao? &lt;br /&gt; Một lần vào blog của bạn Kazenka, tôi download được bài &lt;em&gt;Đào liễu&lt;/em&gt; của Quốc Trung. Tôi nghĩ rằng cho dù làm cho bản thân mình hay cho ai, thì chí ít Quốc Trung và những người tương tự đều đang cố gắng giữ lại tí chút nào đó âm nhạc của Việt Nam để những người trẻ chịu lắng nghe. Nhưng, rốt cuộc, cũng như món ăn lạ, tôi thích &lt;em&gt;Đào liễu &lt;/em&gt;của Quốc Trung, tôi nghe đi nghe lại rất nhiều lần và bỗng nhiên nghe trên radio bài &lt;em&gt;Đào liễu &lt;/em&gt;nguyên gốc. Bỗng nhiên nhận ra rằng, bản nhạc được pha trộn rất nhiều mắm muối âm thanh thể loại kia không hay ho gì mấy (cho dù người hát nó là một nghệ sỹ không pha trộn gì). &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Hoặc Quốc Trung vẫn chưa biến điệu chèo cổ kia thành âm nhạc thực sự của mình. Tôi không rõ! Tôi chẳng hiểu gì về âm nhạc. Tự nhiên nhớ tới bộ phim từng suýt có tên &lt;em&gt;Đi mãi rồi cũng quay về&lt;/em&gt;. Nhưng, cái quan trọng là quay về đâu mới được :) &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Thôi lại post lên đây bài thơ của Lưu Quang Vũ (để như là ôm ai đó vào vòng tay và nói rằng: rồi mọi chuyện sẽ lại thăng hoa thôi).&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;strong&gt;LÝ THƯƠNG NHAU&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;Con cá rô nằm vũng chân trâu&lt;br /&gt;  Đồng mưa nước trắng&lt;br /&gt;  Bàn tay em mát lạnh&lt;br /&gt;  Bây giờ đâu?&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ngón tay xanh xao&lt;br /&gt;  Nắng chiều kẽ lá&lt;br /&gt;  Ngón tay gầy nhánh mạ&lt;br /&gt;  Anh không còn nắm nữa&lt;br /&gt;  Bây giờ đâu?&lt;/p&gt; Lý thương nhau&lt;br /&gt;  Câu hát chiều dông trước&lt;br /&gt;  Gà con cỏ ướt&lt;br /&gt;  Chân vàng run run.&lt;br /&gt;  Đã trót thương em&lt;br /&gt;  Làm sao xa được&lt;br /&gt;  Thôi em đừng khóc&lt;br /&gt;  Đường dài nắng chang.&lt;br /&gt;  Muốn bỏ đi tất cả&lt;br /&gt;  Mặc trống đánh ngũ liên&lt;br /&gt;  Mặc quan sai xuống thuyền&lt;br /&gt;  Vứt bao vàng bẻ giáo&lt;br /&gt;  Anh ở lại cùng em.&lt;br /&gt;  Nếu đường đừng xa thế&lt;br /&gt;  Nếu em chẳng mạ xanh lá bé&lt;br /&gt;  Nếu anh không giếng thẳm rơi gầu.&lt;br /&gt;  Ích chi đâu&lt;br /&gt;  Đành ngoảnh mặt cúi đầu&lt;br /&gt;  Thôi đừng thương mến nữa&lt;br /&gt;  Thôi tiếng hát chớ nghẹn ngào trong gió&lt;br /&gt;  Lý thương nhau&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-7399496251798677962?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/7399496251798677962/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/post-lai-mot-bai-tho-cu.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7399496251798677962'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/7399496251798677962'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/02/post-lai-mot-bai-tho-cu.html' title='Post lại một bài thơ cũ'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-6111861533140666868</id><published>2009-01-30T18:24:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.784+07:00</updated><title type='text'>Tết hết :D</title><content type='html'>Cuối cùng thì đã quay lại HN, góp một phần làm HN tắc đường. HN trước và sau Tết dường như không có gì thay đổi :|. Nhưng lúc nào cũng thế cả, khi tôi -  những người từ những tỉnh khác rời khỏi HN thì thành phố này trở nên yên bình hơn. &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:justify;"&gt;Nghe Papa kể toàn chuyện tai nạn giao thông trong những ngày Tết. Thậm chí, tôi còn không hiểu sao cái xứ quê này - khi trên đường lúc nào cũng chỉ có vài ba người qua lại mà cũng có tai nạn giao thông? Hôm nay đi trên đường cũng có hai vụ xảy ra, bà con tụ tập đông đặc cả đường, những người trên xe thì xôn xao bàn tán... Xe tắc lại mất hơn 10 phút mới qua được đám đông. Chẳng biết lý do gì khiến người ta thích đi nhanh hơn trong những ngày Tết và sau Tết? Và cái gì khiến người ta luôn luôn phải xúm xít xem tai nạn?&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Tết mỗi năm một khác. Khác nhất là không còn tiền mừng tuổi và cây đào trong nhà thì năm có năm không. :)) Tuy nhiên, tôi nhớ những ngày nhà vẫn còn tự nấu bánh chưng, khi cái nồi to vật được đặt lên bếp củi cháy rừng rực, lũ trẻ con gào thét, chạy nhảy cả đêm, còn papa thì vừa trông bếp vừa ngủ. Lần cuối cùng nhà tự nấu bánh cũng đã lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ rõ là năm nào nữa. Xung quanh cũng không ai làm thế. Không còn nồi bánh chưng, không còn pháo, không còn rất nhiều thứ... Thậm chí người ta cũng không còn đi chúc Tết lẫn nhau như trước. Thế là, Tết thành dịp ngủ nghê, vui vẻ thì nhậu nhẹt, chả có hứng thì thôi. Tôi không phải là người coi trọng dịp này, thực thế, nhưng vẫn thấy nhớ những ngày Tết cũ. :) &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Năm nay là lần thứ hai tôi về quê thắp hương sáng ngày 30 - gọi là đi rước ông bà về ăn Tết. Đi thẳng một mạch ra mộ các cụ và bà - và đi lạc giữa bao nhiêu mộ, nhà thờ họ, năm nào chả thế. Tôi không rõ ở những nơi khác có tục này hay không? - đó là dịp duy nhất tôi đi thăm mộ các cụ nhà mình. Và, thật khó để tưởng tượng rằng mình sẽ làm việc này hàng năm!!! &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Em Mun (not me) đêm giao thừa nhảy tót lên mâm xơi cá của các cụ. Đây là con mèo đen tuyền đầu tiên được nuôi trong nhà, béo tròn béo trĩnh, ăn xong là mời gái tới chơi - thậm chí mời ăn cùng, rất phong độ. Nhưng tiếc là em mắc bệnh sợ người, cấm cho ai đụng vào mình, lúc nào thấy người mắt cũng mở to tướng, xanh lè. &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Tết ở nhà bao giờ cũng khiến cho người ta ù người đi, thậm chí không buồn online mà ngồi xem phim &lt;em&gt;Xô gái cấu chí. &lt;/em&gt;Hội người cao tuổi dựng một cái đu bằng tre kiểu cổ trên bãi đất trống gần nhà, khi tôi đi ra thấy các cụ đang xôn xao lắp lắp, buộc buộc đã lẩm bẩm với em gái: "Thanh xà thế kia thì chẳng mấy chốc mà gãy!" Quả nhiên, được hai hôm trẻ con leo lên đánh đu, thanh xà đã gãy đôi. Mà không hiểu tại sao Tết Nguyên Đán người ta lại hô hào treo cờ Đảng?? Thôi bonus ở đây cái ảnh chụp kịp hôm cái đu vẫn còn hoạt động tốt. &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://photos-b.ak.fbcdn.net/photos-ak-snc1/v2127/169/30/1231297580/n1231297580_30303065_1680.jpg" alt=""&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Quay lại HN, cuộc sống lại về như cũ. Đáng lẽ đã viết được một entry hứa hẹn với cáu kỉnh đại ca là năm nay em không lười nữa, cũng như chúc Tết vòng quanh. Nhưng, rồi lại thành kể lể như thế này. :) &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Thêm một năm nữa, lại càng tin rằng - người ta trải qua bao nhiêu biến động của cuộc sống, trở nên nghiêm khắc hơn, khôn ngoan hơn, tỉnh táo hơn là chuyện thường, điều khó nhất là vừa có những cái đó mà vẫn giữ mãi được tấm lòng yên ổn và trong sáng. Trong cuộc đời này, mọi sự chia sẻ, đồng cảm, gặp gỡ chỉ là ngắn ngủi, con người luôn đơn độc trên đường dài. Nhưng, nếu không có sự gặp gỡ đó, làm sao người ta nhận ra mình đơn độc tới đâu. :) &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Đây là cảnh đối diện nhà tôi. Cái hồ này vốn thông với con sông - trước đây vẫn là nơi người ta tắm được, giờ thì cả hồ cả sông nước xanh lờ lờ vì quá nhiều nhà máy xả đủ thứ xuống. &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://photos-d.ak.fbcdn.net/photos-ak-snc1/v2127/169/30/1231297580/n1231297580_30303115_3866.jpg" alt=""&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-6111861533140666868?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/6111861533140666868/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/01/tet-het-d.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/6111861533140666868'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/6111861533140666868'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/01/tet-het-d.html' title='Tết hết :D'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4431298004685824470.post-3188802397731039399</id><published>2009-01-22T08:22:00.000+07:00</published><updated>2009-04-28T22:11:29.765+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='moony'/><title type='text'>Trong những ngày không có ai nói chuyện (4)</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49acef97z7ad46729/66/__sr_/541d.jpg?mgQkr9JB.TzjuTDU" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;Confession of Moonie Mun&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Hôm nay đi với H qua đường Khâm Thiên, mới nhận ra là... ờ, ở đây có rạp chiếu phim. Lâu lắm rồi, cứ tưởng tượng đi xem phim tức là đi xemở Mega, quên tiệt mất sự thật rằng ở HN còn rất nhiều rạp chiếu khác. Mà thực tế thì, những rạp chiếu nhếch nhác kia phù hợp với mình: đầu bù xù, người ngợm tí tóe lại còn hay đi xem một mình.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Hôm nọ nghe chị P nói, không có ai xem phim cùng chị. Mình cũng rứa, cơ mà việc mình xem phim một mình quen quá rồi, đâm ra chưa từng nghĩ là xem hai mình có thích hơn một mình không. Bởi thực tế thì mình chỉ đi xem hai mình và nhiều mình với những bộ phim te te cười rồi té về. Trước đây, mình một mình ra cái rạp sinh viên chẳng đạt được một tiêu chuẩn bé tí nào về chiếu phim, xem từ &lt;em&gt;Gái nhảy, &lt;em&gt;Lưới trời, Người Mỹ trầm lặng... &lt;/em&gt;&lt;/em&gt;mà thấy rất sung sướng - sung sướng hơn  cả việc ngồi trong Mega Stars, có cả bỏng ngô nước ngọt, âm thanh sexy và  không phải nghe thuyết minh, thậm chí mình còn chưa bao giờ viết được một bài review nào thấy đã như khi mình viết về &lt;em&gt;Người Mỹ trầm lặng&lt;/em&gt; cả. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Mình chính ra đi xem phim toàn với gái, hoặc giai và gái. &lt;br /&gt; Khi nào mình đi với một giai, thì thường là giai đó sẽ tằng tịu với mình. Nên mình rất ngại khoản rủ giai nào không có tiềm năng đi xem phim =)). &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Vậy nên, chuyện hôm nay đi ngang qua rạp chiếu - nơi mà mình từng xem &lt;em&gt;Nụ hôn thần chết &lt;/em&gt;một mình ở đó - khiến mình bâng khuâng bồi hồi một lúc, như thể nhìn thấy lại toàn bộ câu chuyện phía trước, từ lần đầu tiên mình đặt chân vào một rạp chiếu ở Hà Nội, lần đầu tiên mình đi xem một mình và lần đầu tiên mình đi cùng với một giai...  Kết luận, mình không thích đi xem rạp cùng ai đó bằng xem một mình, bởi vì mình không có thói quen bình luận về bộ phim mình vừa xem. Mình thường im tịt, và vài ngày sau mới có thể viết về nó. Nếu mình nói được ngay thì có nghĩa là bộ phim đó dở tới mức mình không nhịn được. Chỉ cần có một chút ưng ý thôi, mình sẽ không viết. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Việc xem một bộ phim, rồi sau đó có thể ngồi bình luận về nó là một chuyện hiếm như kiểu bác Khuyến ngày xưa uống rượu phải có bạn hiền. Ban đầu, mình có thể nói về bộ phim kiểu tán láo, thao thao bất tuyệt với những người khác, nhưng càng lúc mình càng không thích chuyện đó nữa. Trước hết là vì, mình không thích bàn tán với những người không có quan điểm gì cả, chỉ nói theo những gì người khác nói, mà những người khác đấy, họ lại chẳng có thời gian để tán láo cùng mình. Thật đáng tiếc! Tiếp đó, mình thấy mình chưa xem được bao nhiêu, biết gì mà nói cho lắm thế.  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Lần gần đây nhất đi xem phim mà thấy vui là ở viện Geothe với H và sến đại ca. Sến đại ca cười lăn lóc (đúng nghĩa) ở những chỗ thiên hạ chỉ cười vừa vừa và chả cười gì ở những chỗ người khác vẫn cười hô hố. Những chuyện này ghi rõ ở trong mình - như âm thanh của tiếng vỗ tay gượng gạo khi phim kết thúc, cả ở trong phòng chiếu &lt;em&gt;Giải cứu thần chết &lt;/em&gt;của Nguyễn Quang Dũng hay &lt;em&gt;Head - on &lt;/em&gt;của Akin. Đi xem phim với người sau đó có thể nói về bộ phim đó cho người khác và cho mình nghe cũng là một niềm vui, bởi vì mình không cần phải nói gì, mà lại có chung bầu không khí với người đang reviewing trước mặt.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Mình vẫn chăm chỉ xem phim download trên mạng, thứ nhất là vì mình dễ tính và máy tính của mình màn hình bé tí nên chẳng phân biệt nổi DVD thật hay rip, thứ hai là vì quá nhiều phim mình muốn xem mà không đâu bán. Nói chung, mình khá thiếu tử tế, nhưng xét cho cùng DVD lậu thì khác gì phim download. Nói chung nữa, dù mình làm ở cái phòng ca ngợi việc tuân theo luật sở hữu trí tuệ, nhưng mình vẫn nghèo kiết xác ra, nên đôi khi vứt toẹt cả đi, xong.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Anh D bảo mình sống trong tháp ngà lâu quá, không chịu bước vào đời sống. Có lẽ anh nói đúng, mình nên bước vào đời sống một tẹo, đời chẳng dài lắm, không làm đi thì bao giờ làm? Già xừ mất rồi! Mô phật! Mình đã nghĩ tới việc nếu mình không làm việc gì liên quan tới gõ máy tính, thì mình nên làm gì? Có lẽ là bán DVD, từ lậu tới xịn, mình sẽ bán tất. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Hôm nay nhận được sách gửi từ bạn Ớt, vui điên lên được. Lâu lắm rồi, ngoài  sến đại ca  tặng sách vì mình nhẵng nhẵng đòi và bạn butchi tặng mình sách vì muốn nói kháy mình ra, chẳng ai tặng mình sách nữa cả. Hơ, cuốn sách của sến đại ca thực ra mới sờ tới hai lần (đồ lười) và cuốn của butchi tặng đọc một đêm là xong, thấy buồn khủng khiếp. Còn hai cuốn của bạn Ớt, mình vừa mang ra đọc vang cả nhà (may quá, chỉ còn lại một mình), thấy yêu cái giọng tiếng Anh khi cố phát âm tử tế của mình ghê. Tết này, chỉ mang một cuốn sách về là đủ. &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4431298004685824470-3188802397731039399?l=mooniem.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://mooniem.blogspot.com/feeds/3188802397731039399/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/01/trong-nhung-ngay-khong-co-ai-noi-chuyen_22.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/3188802397731039399'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4431298004685824470/posts/default/3188802397731039399'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://mooniem.blogspot.com/2009/01/trong-nhung-ngay-khong-co-ai-noi-chuyen_22.html' title='Trong những ngày không có ai nói chuyện (4)'/><author><name>M</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14934470740831687887</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://bp3.blogger.com/_u4FZMJdL8Rg/R2lnE1Z9xxI/AAAAAAAAADE/7U2pnOAW1to/S220/DSC_0103.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry></feed>
