Thursday, November 26, 2009

500 days of Summer

(Bài viết này để cổ xúy bạn xem phim, không phải review)

Bạn Ớt cho tôi biết một chuyện, (500) days of Summer ở Mỹ chỉ được chiếu Limited nên bạn không được xem. Thật đáng tiếc! Trên IMDB, trong mớ still photograph, tôi thấy có những ảnh chụp mà trong phim tôi không nhìn thấy (mình có ngủ gật không nhỉ?) – băn khoăn mãi, hóa ra đó là một video ngắn mà nàng đóng vai Sid, còn chàng đóng vai Nancy. Đây là một bộ phim do Fox Searchlight phát hành, là tác phẩm đầu tay của Mark Webb, là sản phẩm đầu tiên (và có thể là duy nhất) của Watermark. Tóm lại, đây là một bộ phim độc lập! Và bởi thế, nó có thể mang lại cho ta điều ta muốn, tức là vứt quách những lối mòn rom-com lâu nay ta vẫn phải đi.

Ban đầu, tôi không định ra rạp xem phim này, thứ nhất là vì rom-com chưa từng là thứ tôi thích, thứ hai là vì chuyện cá nhân. Rốt cục, vẫn đi xem vì được bao vé! Nhảm thế đấy :)).

Người kể chuyện, ngay từ khi bắt đầu đã nói rằng: Đây không phải là một câu chuyện về tình yêu. Và trên thực tế, nếu như bạn nhất quyết đồng ý, thì đây thực sự không phải là một câu chuyện về tình yêu. Cho dù, có một gã tên là Tom tốt nghiệp kiến trúc đi làm nghề viết thiệp đã gặp một cô tên là Summer xinh đẹp, ngọt ngào, thông minh. Chàng yêu nàng, còn nàng thì chẳng tin vào tình yêu, chẳng tin vào số phận, chẳng tin vào hạnh phúc vĩnh viễn. Họ có chung thú vui âm nhạc, họ có chung một góc nhỏ yêu thích ở thành phố. Nàng coi chàng là hiện tại, và nàng enjoy nó. Nàng thậm chí chẳng coi chàng là bạn trai, và chàng phải trả giá bằng một quả đấm và rất nhiều hậm hực mới được nàng chấp nhận họ là một cặp. Rồi một ngày nọ, nàng bảo chuyện đôi ta kết thúc, quay về làm bạn. Và chàng rơi khỏi thế giới…

Đó là kể lần lượt, nhưng thực ra bộ phim bị xáo trộn thời gian. Câu chuyện về Summer là những ký ức được Tom gọi về từ hiện tại đau khổ, những ký ức ngọt ngào hết mức để xát muối vào cơn đau thất tình. Tính hài hước nằm ở sự đối lập giữa những ngày rực rỡ có Summer và những ngày tê tái không còn cô, sự đối lập giữa một thế giới vẫn tiếp tục nhởn nhơ khi Tom khóc huhu vì đau khổ. Tom bị nhốt ở trong đó, cho tới khi cô em gái mười mấy tuổi nói rằng, “Anh cần phải nhớ lại mọi chuyện cho thật kỹ…” Và hóa ra, ngay trong những ngày tươi đẹp đó, một điều gì đã bước vào giữa Summer và Tom. Một điều mà Tom không hiểu được về Summer, không ai hiểu được… Cô đi xem phim The graduate, cô khóc khi nhân vật trong phim tới cướp người yêu tại đám cưới, và sau đó, cô chính thức loại Tom khỏi tình yêu, đơn giản thế. Có một cái gì đó Tom không hiểu được về cô, về thế giới lãng mạn mơ hồ cô xây dựng cho riêng mình, sự tự do cô luôn biết tự điều khiển. Tom chấp nhận yêu nàng và nàng chỉ thích anh trong một quãng thời gian, nàng chẳng bao giờ thực sự chắc chắn cần tới anh. Tóm lại, Tom – là – một – gã – chỉ – biết – yêu – thôi – chẳng – biết – gì.

Và khi người ta nhận ra mình chẳng hiểu gì, người ta phải thay đổi, kể cả sự thay đổi đó rất mệt mỏi và thiếu cơ hội thành công, người ta vẫn nên thay đổi. Và khi đó người ta mới nhận ra rằng, thực ra, Summer chính là Sid, cô đã nỗ lực giúp Tom thay đổi, đá vào đít anh để anh thay đổi, vậy mà anh chẳng thay đổi gì ngoài chuyện dám hét lên từ “penis” giữa nơi công cộng (bạn dịch phụ đề dịch thành Của quý, xời, nếu là tôi ấy, chí ít tôi cũng dịch thành Dương vật) cho tới lúc cô đã bỏ đi rồi. Nhưng, ngay cả khi đã thay đổi, Summer cũng không quay lại nữa, mùa hè đã qua và mùa khác sẽ tới.

Đó chính là yếu tố khiến (500) Days of Summer trở nên đặc biệt. Bộ phim này, ít nhiều khiến tôi nhớ lại Forgetting Sarah Marshall, đều là câu chuyện của hai chàng trai một ngày nọ bỗng nhiên bạn gái (vợ) họ xuất hiện vào bảo họ rằng: Chuyện ta hết rồi và thế là anh chàng lăn đùng ra đau khổ. Kết cục ở cuối phim, cả hai chàng đều thay đổi và dám đi theo giấc mơ của mình. Nhưng, Forgetting Sarah Marshall vẫn mang giấc mơ cổ tích áp đặt hơn bộ phim mới này. Forgetting Sarh Marshall vẫn là bộ phim về tình yêu.

Vậy thì (500) Days of Summer nói về điều gì? Bộ phim nói về chuyện người ta nên ngồi đó chờ đợi một sự may mắn của số phận hay tự xông vào giải quyết cuộc đời mình. Tới phần cuối của bộ phim, Summer tin vào số phận, còn Tom – kẻ tin vào số phận từ đầu – lại biết rõ rằng chẳng có số phận gì sất. Vậy thì tóm lại bạn tin vào ai?

Cái khéo của (500) Days of Summer là sự gieo rắc cho Tom và chính khán giả hết hi vọng mong manh này tới hi vọng mong manh khác. Đám người ngồi trên ghế, nghển cổ lên màn hình đều khấp khởi tin rằng: a, đây rồi, Summer sẽ quay lại. Thậm chí tới lúc nàng mặc váy cưới, Tom ngồi trên xe bus (một hình ảnh nhại lại từ The Graduate), người ta thấy hơi ngạc nhiên sao anh ta không phăm phăm chạy tới và cướp lấy nàng? Nhưng, cuộc đời là thế, và người ta phải công nhận chuyện đó, khi bộ phim kết thúc.

(500) Days of Summer kết hợp khá nhiều thứ linh tinh nhỏ nhỏ, hay hay: một tí hình họa – cho phù hợp với chàng học kiến trúc, một tí ca nhạc (dù sao thì anh đạo diễn cũng kiếm sống bằng clip ca nhạc bấy nay) và dùng một thứ màu sắc giả cổ điển, thậm chí style ăn mặc của nhân vật trong phim cũng vậy. Tuy nhiên, những cái này cũng chỉ như gia vị mắm muối và tôi không thực sự bận tâm lắm.

(Bài này cũng bỏ qua phần bình luận diễn viên, chỉ ngắn gọn rằng: casting của phim này hoàn hảo).

1 comment: