Thursday, November 26, 2009

2012

Cái này là để nói về 2012, nhưng không phải nói chính xác về bộ phim. Tối qua tôi đi xem phim này, ngày giảm giá vui vẻ và đáng lẽ tôi đã chọn Inglorious Basterds chứ không phải 2012. Nhưng vì công sức quảng cáo, toàn bộ suất chiếu buổi tối của Inglorious Basterds bị dẹp bỏ không thương tiếc, để nhường chỗ cho 2012, sau đó, vì thương tình anh Tarantino thì phải, Mega lại để lại cho phim anh suất 9h15, suất này nếu tôi coi thì về nhà ngủ ở vỉa hè, chưa kể khi xem xong 2012 rồi mới thấy họ đổi suất, nên đi về.

Từ khi bắt đầu đi xem phim rạp tới giờ, tôi chưa thấy có phim nào khiến khán giả háo hức như phim này – suất chiếu tôi xem là 18h, vậy coi như 18h15 nó mới bắt đầu– nhưng như vậy vẫn là quá sớm. Đường Sài Gòn thì chật như nêm cối nên tất nhiên có rất nhiều bạn dù chắc đã mua vé từ trưa (tôi đoán vậy vì khi tôi mua đã hết vé rồi, chỉ còn mấy suất ghế đôi đắt tiền hơn chút) vẫn tới rất muộn – nhưng muộn vẫn tới. Phim chiếu tới ¾ rồi vẫn có người lục tục đi vào. Nếu là tôi, dù mất tiền vé, tôi cũng chẳng vào nữa, xem phim như vậy tốn thời gian, thà bỏ tiền ra mua vé khác, xem suất sau. Nhưng, tôi nghĩ, có thể là phim khác họ cũng không nhất định phải vào xem bằng được, chẳng qua vì đây là 2012.

Phim này như mọi phim kiểu này, khiến người ta sướng chết đi được vì kỹ xảo. Tôi nhớ rằng lần cuối cùng tôi còn choáng với kỹ xảo là xem Harry Potter 6, đoạn đầu tiên, khi người ta quay theo mắt của bọn Tử Thần Thực Tử đang bay vèo vèo uốn lượn quanh những con phố Luân Đôn. Tôi choáng vì màn hình của phòng chiếu số 1, trung tâm chiếu phim Quốc gia thuộc dạng rất lớn và vì người ta chọn góc nhìn từ nhân vật đang chuyển động nhanh, nên tôi thấy tim ngực đập một tí. Kể cũng hạnh phúc! Màn hình ở mega không lớn bằng vậy, nên tôi nghĩ 2012 cũng hơi bị phí đi một chút. Hơn nữa, bộ phim này ít khi lấy view từ nhân vật, nên cảm giác về sự rối loạn và sợ hãi cũng có bị giảm bớt. Nói tới đây lại nhớ tới Cloverfield và nỗi đau khổ vì không được xem nó ở rạp vì Megastar loại nó thẳng cánh – “khán giả không chịu nổi chị ạ” – em bán vé nói y nguyên thế này.

Ngoài chuyện kỹ xảo, 2012 cũng là một bộ phim có câu chuyện đâu ra đấy, có chính, có phụ, có sâu có rộng dù hơi dramatic cải lương. Tôi so với cải lương không chỉ là đơn thuần nói cho vần đâu, nó thực sự là một vở cải lương – vì những đoạn dùng dằng kẻ ở người về, giơ kiếm lên hát một bài mới chém, dứt áo ra đi ca dăm bảy điệu mới đi… khiến cho khán giả (ít nhất là tôi và bạn tôi) hết sức khó chịu. Tất nhiên nói vậy không phải để chê cải lương, nhưng một bộ phim toàn sóng thần và núi lửa thế này mà lắm đoạn ỉ ôi xem hơi bực. Tuy nhiên, bộ phim này không thiếu những đoạn thực sự cảm động. Tôi còn chảy nước mắt khi xem tới đoạn anh tiến sỹ Adrian gọi điện cho ông bố đang ở trên chiếc tàu ngoài khơi, và ông bố nói, không nhớ chính xác nhưng gần như thế này: Bố và mẹ sống cả đời, trải qua đủ thứ rồi và thành quả lớn nhất của bố mẹ là con – điều đó có nghĩa là anh ta phải tiếp tục sống. Tôi lúc nào cũng rất dễ rơi nước mắt ở những đoạn phim nói về tình mẫu tử, dù phim dở tới mấy. Kể cũng lạ, có lẽ tại tôi phải xa nhà sớm quá, lại chưa có con chăng? Thêm vào đó, bộ phim này chỉ xoay quanh tình mẫu tử, và gia đình, có tình yêu đôi lứa nhưng hơi mờ nhạt và ẩn ý nhiều hơn là cụ thể. Trong bộ phim có tới bốn cặp bố con, ba gia đình. Có thể người làm phim muốn bỏ qua tình yêu nam nữ cho nó đỡ nhàm, và rõ ràng là khi bạn sắp chết thì con cái mới là điều quan trọng nhất.

Trong phim này nhân vật nữ khá mờ nhạt và chủ yếu là ôm con (hoặc chó) khóc lóc, trừ một cô da đen con ông tổng thống da đen (đám làm phim này chắc là fan của Obama – vì khi phim này bắt đầu làm thì hình như đâu đã xong bầu cử?), cô nàng có trách nhiệm bảo quản các tác phẩm nghệ thuật vĩ đại của thế giới khi ngày tận thế tới để gìn giữ cho muôn đời sau. Anh chàng Adrian thì mang theo một đống sách, trong đó có sách của nhân vật nam chính (the hero theo mọi nghĩa của từ này). Tôi tự hỏi: Ô kìa, thế không ai mang phim đi cho nhân loại về sau xem à? Ít nhất, vào cái năm 2012 ấy, họ cũng nên mang theo phim 2012 của năm 2009 đi để cho bà con xem chứ. Đám này thật kém hài hước quá! Tuy nhiên, các bạn cũng hài hước ở điểm các hãng máy tính đều bị chìm dưới nước cả, chỉ có một hãng máy tính có được hạnh phúc ở lại cùng nhân loại. It’s Sony – Vì sao Sony được ở lại thì ai cũng biết. Có một cảnh tôi phì ra thành tiếng vì cả khuôn hình tối đi hết (thậm chí cả cái màn hình laptop cận cảnh cũng tối mới sợ), có mỗi chữ sony trên cái laptop là sáng trưng. Một nhân vật trong phim tên là Noah – kiểu để nhắc lại cho bạn rằng cách đây lâu lắm rồi, cái thời đại hồng thủy ấy, người ta cũng có cái thuyền và phải đưa tất cả các loài vật lên đó kiểu này này, nhưng tất nhiên hồi đó thì khác, vì chúng ta đã có sony vaio đâu.

Thật ra cái kết phim này làm tôi hơi thất vọng, nhưng vì nhiều bạn chưa đi xem, tôi không nói tới làm gì. Đại để nó tốt đẹp quá! Nhưng cũng chẳng có gì để nói, phim 2012 là kiểu phim điển hình (muốn hiểu tại sao mời sang đọc blog anh Phanxine), nó không khiến tôi bất ngờ nhiều, và bởi vì nếu muốn bất ngờ thì người ta đã đi coi Inglorious Basterds rồi.

Tóm lại, bạn biết rồi đấy năm 2012 chúng ta sẽ có núi lửa, sóng thần, và các lụa địa sẽ trôi dạt như kiểu thời khủng long ấy. Vì chúng ta ở Việt Nam, nên trước khi bất cứ thứ gì xảy ra cho bất cứ cái gì ở California hay Washington DC, thì chúng ta đã ngỏm củ tỏi vì nước biển dâng tràn do trái đất nóng lên rồi – nên có ai nói gì tới VN trong phim 2012 đâu. Vậy thì còn chần chừ gì nữa, làm tới đi.

À, nói tới đây, tôi lại nhớ tới phim Battle Royale, trong phim có đoạn thằng kia thích em này đã lâu, khi bị dồn lên đảo thì chạy tới em và nói: trời, đằng nào bọn mình cũng chết, thì làm thế một lần đi cho biết. Thế rồi, sau một hồi đôi co, em này đâm cho thằng kia mấy nhát, chết tươi. Đôi khi muốn làm tới cũng không nổi đâu.


3 comments:

  1. cảm ơn Thủy đã bỏ thời gian xem phim của ra^u và thích nó, vì phim của ra^u không làm cho số đông :D

    ReplyDelete
  2. Phim này hay lắm nè, coi không chán luôn á ^^

    ReplyDelete