Wednesday, May 20, 2009

Chuyện con mèo dạy hải âu bay

Bài viết Promotion, có thể cho là thế. Cho dù, với tôi thì cuốn sách này chả cần phải promotion lắm.

Một cuốn sách mà trước đó không phải ai cũng biết tới nó, cũng như không ai thèm quan tâm tới văn học Chi Lê. Ngay cả tôi. Vì một tai nạn ngẫu nhiên, thứ tai nạn nghề nghiệp của bọn agency lắm công nhiều việc, mà tác giả được giới thiệu. Tôi mê cuốn sách ngay từ khi nhìn thấy bìa của nó, cái bìa của Chris Sheban. Con mèo Zorba trong đó nhìn ngố vật, cuốn sách này sau đó được huy chương vàng cho minh họa của Society of Illustrator. Tất nhiên, các bạn không có cơ hội xem những tấm minh họa này, thay vào đó, là một minh họa khác cũng đẹp không thua kém và hàng Việt Nam.

Tóm tắt cốt truyện này có được nói tới ở đây, nên tôi không nói tới nó nữa.

Điều tôi muốn nói về cuốn sách này không phải là chuyện dịch diếc hay chuyện nó nổi tiếng tới đâu. Tôi chỉ nói về cách người ta viết cho thiếu nhi.

Luis Sepúlveda là nhà văn của người lớn. Ông có một cuộc đời nhiều biến động, hoạt động chính trị tưng bừng và chịu nhiều khổ cực, nhưng cuốn sách này được viết ra khi ông đã già. Tôi có thể tưởng tượng ra được cuộc sống của ông khi đã an bình, trong nhà nuôi một con mèo đen, to đùng, mập ú cũng có tên là Zorba. Cuốn sách này, ít nhiều cũng có ý vị của một người đấu tranh cách mạng và hướng tới tự do, câu nói: “Chỉ những kẻ dám mới có thể bay” là một câu quan trọng trong tác phẩm, nhưng nó chỉ là một phần.

Trong kho sách thiếu nhi của công ty Nhã Nam, có lẽ đây là cuốn sách có tính giáo dục nhất (theo tiêu chí của các phụ huynh mẫu mực), không có đứa trẻ nào hay ăn vạ như nhóc Nicolas, không đứa trẻ nào hay bắt nạt bạn như thằng bé Cedric, không có đứa trẻ nào hay văng bậy như con bé Junie B, không có con bé ngổ ngáo nào như Pippi… Cuốn sách này có một con mèo sạch sẽ và biết cảm ơn, có một con mèo biết sắp xếp các vụ lộn xộn, có một con mèo trợ tá luôn đầy ý tưởng trong đầu, một con mèo mọt sách say mê tìm hiểu kiến thức, một con mèo từng vượt sóng vượt gió kiêu hãnh… Và vấn đề chính là ở đó, chúng có tính cách riêng biệt – không con mèo nào giống con mèo nào. Tất cả chúng nó đều có ưu điểm, nhược điểm, đều hơi ngố ngố, ngây thơ giống trẻ con và cũng hay tỏ vẻ, đều có tấm lòng tốt và đoàn kết nhưng không con nào có biểu hiện giống con nào.

Điều tác động lớn lên tôi từ cuốn sách này (tôi chắc chắn rằng nếu có con thì đây là cuốn sách dài đầu tiên tôi đọc cho nó nghe) là bài học về sự độc lập. Bọn mèo rất gắn bó và đoàn kết, nhưng điều chúng mong muốn không phải là tạo ra một con hải âu lai mèo và ở với chúng nó. Trái lại, chúng nó luôn muốn con hải âu trở thành một con vật riêng biệt, độc lập, không lệ thuộc vào bọn mèo, và tất nhiên – phải bay. Và mọi đứa trẻ, dù sinh ra như thế nào, điều quan trọng nhất không phải là tìm được một nơi ấm thân nương náu, mà phải bay và làm chủ bầu trời của mình.

Cuốn sách này tất nhiên cũng rất hài hước, và bọn mèo chê trách đám con người không ra làm sao cả. Tất nhiên rồi, loài người làm ô nhiễm biển, lợi dụng trí thông minh của các loài khác để mua vui và ngay cả khi họ yêu thương con vật nào đó quá đà, họ cũng dễ làm hỏng việc. Đám người trong mắt bọn mèo thật ngốc nghếch, nhưng nhờ thế mà ta mới yêu mèo biết mấy.

Và cuốn sách này, là một cơ hội để tôi thấy một người bạn có tài, và cũng là một cơ hội cho tôi thấy khi người ta yêu một việc gì thì người ta có thể làm mọi thứ vì nó hăng say ra sao. In love we trust! Tranh minh họa cho cuốn sách này là một trong những hình minh họa Việt Nam thú vị nhất mà tôi từng thấy, thậm chí trong đó tôi còn thấy hiển hiện cả tình cảm dành cho mèo, cho hải âu và cho câu truyện.

Một lần làm việc, là một lần người ta thấy nhiều hơn về cuộc sống :) .

1 comment:

  1. Tớ tìm mãi mà không thấy cuốn này ngoài nhà sách huhu. Cả thằng nhóc Nicolas nữa.Sách ở TPHCM lúc nào cũng phát hành trễ hơn phải không?

    ReplyDelete