Thursday, April 23, 2009

I am so Sến

Lâu lắm rồi mới đọc lại Rừng Nauy, và đây là lần đọc lại đầu tiên tôi đọc tới đoạn cuối. Và tôi nhận ra bác Lữ dịch quá chán, hay tại tâm trạng tôi hứng khởi, mà tôi thấy chán với trò vặn văn của bác. Tại sao lại thế nhỉ?

Midori responded with a long, long silence - the silence of all the misty rain in the world falling on all the new-mown lawns of the world. Forehead pressed against the glass, I shut my eyes and waited.

At last, Midori's quiet voice broke the silence: "Where are you now?" Where was I now? Gripping the receiver, I raised my head and turned to see what laybeyond the phone box. Where was I now? I had no idea. No idea at all. Where was this place? All that flashed into my eyes were the countless shapes of people walking by to nowhere. Again and again I
called out for Midori from the dead centre of this place that was no place.


Lúc này, đoạn văn này làm mình muốn khóc. Oh, I am so so Sến.

2 comments:

  1. Ôi, Murakami làm em chết được! :))

    Nói cho công bằng thì bác Lữ dịch cuốn này thế là được rồi :P
    (Ông này mà đọc blog 2 chị em mình chắc bỏ nghề, bị ném đá kinh quá =)) )

    ReplyDelete
  2. Cưng ơi, ảnh bị người ta ném đá rầm rầm mà vẫn dịch kiên trì. :)

    ReplyDelete