Tuesday, February 10, 2009

Này thì Huyền thoại đắc tử


Cái này xem đã lâu, nhưng bây giờ mới viết (mỗi khi bị cuộc đời ép viết về cái khác, thì lại muốn viết về phim). Spoiler Alert!!! Trong bài này tôi sẽ kể tiệt tất cả những chi tiết đinh ra, nên ai không muốn đọc thì nghỉ nhá :).

Huyền thoại bất tử là bộ phim mà rất nhiều nhà báo chê không dám chê, mà khen cũng không dám khen (quá), trạng thái blank đó cũng là một cái tốt.

Tuy nhiên, từ giới thiệu của báo chí, thì tôi cũng biết phim này là hành động với một câu chuyện quằn quại. :D Điều này làm tôi hết sức kinh ngạc, bởi lẽ hiếm lắm người ta mới chiếu một bộ phim như thế trong những ngày Tết, tháng Giêng là tháng ăn chơi ở cả ta hay tây. Không ai có tâm trạng ra rạp xem mấy phim đánh nhau bòm bòm hay đau đớn, khổ sở cả - kể cả tôi. Tuy nhiên, vì có một bác đạo diễn nói rằng phim này hay nhất trong ba phim, nên tôi và vợ bác nhất quyết đi xem (và vì tôi xem Giải cứu thần chết rồi, nên tôi tin bác nói đúng, bởi Đẹp từng xentimét thì hỏng từ cái trailer hỏng đi, chắc chắn là tệ hơn Giải cứu thần chết).

Ngoài một tí: Từ khi xem xong Áo lụa Hà Đông của Lưu Huỳnh, tôi đã có luôn định kiến rằng đạo diễn này cầu kỳ, dài dòng và sến. Sự cầu kỳ của Lưu Huỳnh có lẽ cũng bắt nguồn từ nỗi lòng của nhiều đạo diễn ở Việt Nam hiện nay, muốn có đủ vật chất kỹ thuật để thực hiện tất cả ý tưởng về quay phim, ánh sáng. Khi đã có đủ rồi thì phải cố mà dùng cho bằng hết, đôi khi quá cả mức cần thiết. Nhưng thôi, còn hơn là không có ý tưởng gì. Tuy nhiên, khi vào rạp xem, tôi cũng cố bỏ cái định kiến đó ở bên ngoài, vì rằng đạo diễn ở VN cũng chưa có cơ hội làm nhiều phim, để kết luận về họ thì hẵng còn quá sớm.

Bộ phim này ai cũng biết cốt truyện cả rồi, và nói chung đó không phải là một câu chuyện dở. Câu chuyện về tình mẫu tử (Lưu Huỳnh có vẻ mê đề tài này), chuyện tình thương giữa những con người vô tình gặp nhau trên một hành trình rồi trải qua sóng gió cùng nhau, bảo vệ cho nhau chưa bao giờ cũ. Tuy nhiên, cái đáng nói ở đây là cách kể chuyện quá ư là lượt thượt mà Lưu Huỳnh đã phạm phải từ Áo lụa Hà Đông. Đạo diễn (và cũng là nhà biên kịch) bỏ hết nửa thời gian ra để kể về nguồn gốc của nhân vật Long, đương nhiên nó góp phần giải thích về tính cách và quan niệm sống cũng như thực hành võ của nhân vật, nhưng nó dài, lặp lại ý ở quá nhiều cảnh. Chưa kể một cảnh đánh võ hết sức không cần thiết khi bà mẹ kể lại chuyện gặp Lý Tiểu Long mà chắc người ta làm ra nó chỉ để thỏa mãn niềm vui được quay cảnh đánh võ với mấy âm thanh yaaa bóp méo tiếng.

Thêm vào đó, dựng phim ở phần hồi ức và giải thích này cũng quá lúng túng. Chỉ có một hai cảnh các khớp nối từ hiện tại về quá khứ thực sự mềm mại và hợp lý, còn lại chỉ là nhảy tưng tưng từ một cảnh hiện tại sang một cảnh quá khứ mà không hề có một chút liên hệ nào. Tất nhiên, người ta có thể biết rằng đó là những hồi tưởng của Long trên hành trình, nhưng những mối dựng lỏng lẻo đó khiến những nỗ lực sử dụng lối kể chuyện đan xen “phơi bày ra ánh sáng” trước mắt người xem, khiến người ta cảm giác đó chỉ là một bữa nộm trộn thuần túy.

Có hai điều đáng tiếc ở diễn viên trong phim này, một ở diễn viên chính, một ở diễn viên phụ. Cái thứ nhất thực ra là ở nhân vật, sau từng đó biến cố, Long hầu như không có phát triển tính cách. Từ đầu tới cuối bộ phim, Long lúc nào cũng ra rả câu: không đánh người, chỉ tự vệ và tất nhiên bị đánh đập không biết bao nhiêu lần. Nhưng tới phút cuối cùng, khi thấy tên ma cô cầm con dao giữ chặt cô bé Trinh, anh ta vẫn lải nhải câu: Long không muốn đánh nhau với anh. Chỉ tới lúc gã kia đâm cô bé một nhát, Long mới nổi khùng lên. Vậy là tất cả những biến cố xảy ra trước đó, đỉnh điểm là khi tên ma cô đập vỡ cả cái lọ đựng tro cốt của người mẹ mà anh ta yêu thương tha thiết, chẳng hề tác động lên tâm lý nhân vật. Nó mâu thuẫn với những gì nửa phần trước mà người làm phim cố công thể hiện tình mẫu tử gắn bó.

Ở diễn viên phụ thì lại là một sự uổng phí. Rất nhiều cô gái xinh đẹp đã được cast vào để diễn những thiếu nữ miễn cưỡng đi làm gái. Rồi từ đầu tới cuối bộ phim, những gì họ thể hiện chỉ là một vài cái nhăn nhó hay mỉm cười. Khi ở trên thuyền, toàn bộ bọn du côn và tay ma cô đã bị đánh gục, họ vẫn như bầy heo quay xếp cạnh nhau, ụt ịt không cử động gì. Điều này đã lãng phí đi rất nhiều thứ như làm mất đi cảm giác bị chà đạp của các cô gái, làm mất đi không khí căng thẳng của cảnh quay, làm mờ đi nỗ lực khắc họa lại hiện thực về những cảnh đời trớ trêu và nhất là mơ ước của những con người dưới đáy (vốn là bối cảnh xã hội chính của Huyền thoại bất tử, và nó đã được khắc họa khá thành công).

Điều tôi ghét nhất ở phim này là những câu thoại trời ơi đất hỡi về Tết. Câu thoại như Tết tới rồi, năm hết Tết đến rồi... được ấn vào miệng diễn viên, bất chấp tình huống bối cảnh và chỉ đơn thuần là vì phim này sẽ chiếu Tết. Không hề có một tí gì gọi là không khí cho ngày lễ, thậm chí một tình huống giả để cái Tết trở thành điểm mốc cũng không có luôn.

Tất nhiên, bộ phim này có những thứ đáng ghi nhận. Cái này thì không nói nữa bởi ai cũng có thể đọc những lời khen về bộ phim này ở khắp mọi nơi.

Chỉ có một điểm đáng kinh ngạc hơn nữa là Huyền thoại bất tử có thể dễ dàng qua cửa kiểm duyệt? Cái này làm tôi nhớ tới Xích lô của Trần Anh Hùng, bởi vì hai bộ phim này đều nói về gangster, gái điếm, bạo lực và sự quan liêu của hệ thống bảo vệ pháp luật. Cả một cảnh ăn cướp giữa ban
ngày ban mặt, kẻ cướp chạy rầm rầm ở đường, mà không đứa nào bị bắt – thay vào đó là Long bị xích cổ tay đưa vào đồn. Thậm chí trong phim này, tình thương mến thương của bộ máy hành pháp cũng được đem ra làm trò cười.


Và rồi, một xu hướng âm ỉ bên trong khi một gã khùng cũng cứ mở miệng ra là đi Mỹ, đi Mỹ và ở cuối phim, ở sân bay Đà Nẵng, hai người đứng trước thanh chắn cấm xâm phạm và chữ Stop. Ở phía xa rất xa, nơi những chiếc máy bay bay lên, pháo hoa nổ tưng bừng.

--------------------


Note 1. Đi xem phim này xong lại còn được đi uống cà phê với các bậc thầy cô nên thiện cảm dành cho nó tăng lên (cho dù không được thể hiện trong bài viết). Nhân uống cà phê lại biết thêm rằng Chuyện tình xa xứ dở miễn bàn, nên chắc vài bữa có công chiếu tôi sẽ đi xem sao.


Note 2: Tinh thần lại xuống dốc do bị nhiệt trong miệng. Không hiểu sao tôi hay bị cái này ghê. Có thuốc nào hạ nhiệt trong người thì uống mấy tuần cho oách.


Note 3: Vừa xem mấy phim Nhật hay quá, khi nào rỗi rãi thì nói tiếp. Isatoru (tức là Install) dựa theo tiểu thuyết của Risa Wataya thật là nippon tới mức mình xem cứ cười lăn lóc, dù ý tưởng thì cực hay (em Risa nói chung là trong sáng, ngược hẳn lại với em Hitomi Kanehara).


Note 4: Các bạn muốn tặng gái sách Valentine thì tớ khuyến khích cuốn Nơi cuối cầu vồng của Cecelia Ahern – kiểu như con đường anh đi rồi sẽ đưa anh về bên em, hay người yêu nhau sẽ về với nhau hay yêu thì nói quách nó ra không thì già mất… Đại để thế. Giá bìa hơi chát 80.000 (nhờ tớ mua hộ thì còn 56.000).

4 comments:

  1. . Nói thật là e k thik xem phim này :") e xem từ hồi trc Tết và nói thật là k thik :").
    . E sẽ đi mua Nơi cuối cầu vồng :x

    ReplyDelete
  2. Không phải Lý Huỳnh mà là Lưu Huỳnh.

    ReplyDelete
  3. Đã sửa ạ, em không hiểu sao khi viết em cứ phang Lý Lý ầm ầm mà không hề nhận ra :">

    ReplyDelete