Thursday, January 22, 2009

Trong những ngày không có ai nói chuyện (4)



Confession of Moonie Mun

Hôm nay đi với H qua đường Khâm Thiên, mới nhận ra là... ờ, ở đây có rạp chiếu phim. Lâu lắm rồi, cứ tưởng tượng đi xem phim tức là đi xemở Mega, quên tiệt mất sự thật rằng ở HN còn rất nhiều rạp chiếu khác. Mà thực tế thì, những rạp chiếu nhếch nhác kia phù hợp với mình: đầu bù xù, người ngợm tí tóe lại còn hay đi xem một mình.

Hôm nọ nghe chị P nói, không có ai xem phim cùng chị. Mình cũng rứa, cơ mà việc mình xem phim một mình quen quá rồi, đâm ra chưa từng nghĩ là xem hai mình có thích hơn một mình không. Bởi thực tế thì mình chỉ đi xem hai mình và nhiều mình với những bộ phim te te cười rồi té về. Trước đây, mình một mình ra cái rạp sinh viên chẳng đạt được một tiêu chuẩn bé tí nào về chiếu phim, xem từ Gái nhảy, Lưới trời, Người Mỹ trầm lặng... mà thấy rất sung sướng - sung sướng hơn cả việc ngồi trong Mega Stars, có cả bỏng ngô nước ngọt, âm thanh sexy và không phải nghe thuyết minh, thậm chí mình còn chưa bao giờ viết được một bài review nào thấy đã như khi mình viết về Người Mỹ trầm lặng cả.

Mình chính ra đi xem phim toàn với gái, hoặc giai và gái.
Khi nào mình đi với một giai, thì thường là giai đó sẽ tằng tịu với mình. Nên mình rất ngại khoản rủ giai nào không có tiềm năng đi xem phim =)).

Vậy nên, chuyện hôm nay đi ngang qua rạp chiếu - nơi mà mình từng xem Nụ hôn thần chết một mình ở đó - khiến mình bâng khuâng bồi hồi một lúc, như thể nhìn thấy lại toàn bộ câu chuyện phía trước, từ lần đầu tiên mình đặt chân vào một rạp chiếu ở Hà Nội, lần đầu tiên mình đi xem một mình và lần đầu tiên mình đi cùng với một giai... Kết luận, mình không thích đi xem rạp cùng ai đó bằng xem một mình, bởi vì mình không có thói quen bình luận về bộ phim mình vừa xem. Mình thường im tịt, và vài ngày sau mới có thể viết về nó. Nếu mình nói được ngay thì có nghĩa là bộ phim đó dở tới mức mình không nhịn được. Chỉ cần có một chút ưng ý thôi, mình sẽ không viết.

Việc xem một bộ phim, rồi sau đó có thể ngồi bình luận về nó là một chuyện hiếm như kiểu bác Khuyến ngày xưa uống rượu phải có bạn hiền. Ban đầu, mình có thể nói về bộ phim kiểu tán láo, thao thao bất tuyệt với những người khác, nhưng càng lúc mình càng không thích chuyện đó nữa. Trước hết là vì, mình không thích bàn tán với những người không có quan điểm gì cả, chỉ nói theo những gì người khác nói, mà những người khác đấy, họ lại chẳng có thời gian để tán láo cùng mình. Thật đáng tiếc! Tiếp đó, mình thấy mình chưa xem được bao nhiêu, biết gì mà nói cho lắm thế.

Lần gần đây nhất đi xem phim mà thấy vui là ở viện Geothe với H và sến đại ca. Sến đại ca cười lăn lóc (đúng nghĩa) ở những chỗ thiên hạ chỉ cười vừa vừa và chả cười gì ở những chỗ người khác vẫn cười hô hố. Những chuyện này ghi rõ ở trong mình - như âm thanh của tiếng vỗ tay gượng gạo khi phim kết thúc, cả ở trong phòng chiếu Giải cứu thần chết của Nguyễn Quang Dũng hay Head - on của Akin. Đi xem phim với người sau đó có thể nói về bộ phim đó cho người khác và cho mình nghe cũng là một niềm vui, bởi vì mình không cần phải nói gì, mà lại có chung bầu không khí với người đang reviewing trước mặt.

Mình vẫn chăm chỉ xem phim download trên mạng, thứ nhất là vì mình dễ tính và máy tính của mình màn hình bé tí nên chẳng phân biệt nổi DVD thật hay rip, thứ hai là vì quá nhiều phim mình muốn xem mà không đâu bán. Nói chung, mình khá thiếu tử tế, nhưng xét cho cùng DVD lậu thì khác gì phim download. Nói chung nữa, dù mình làm ở cái phòng ca ngợi việc tuân theo luật sở hữu trí tuệ, nhưng mình vẫn nghèo kiết xác ra, nên đôi khi vứt toẹt cả đi, xong.

Anh D bảo mình sống trong tháp ngà lâu quá, không chịu bước vào đời sống. Có lẽ anh nói đúng, mình nên bước vào đời sống một tẹo, đời chẳng dài lắm, không làm đi thì bao giờ làm? Già xừ mất rồi! Mô phật! Mình đã nghĩ tới việc nếu mình không làm việc gì liên quan tới gõ máy tính, thì mình nên làm gì? Có lẽ là bán DVD, từ lậu tới xịn, mình sẽ bán tất.

Hôm nay nhận được sách gửi từ bạn Ớt, vui điên lên được. Lâu lắm rồi, ngoài sến đại ca tặng sách vì mình nhẵng nhẵng đòi và bạn butchi tặng mình sách vì muốn nói kháy mình ra, chẳng ai tặng mình sách nữa cả. Hơ, cuốn sách của sến đại ca thực ra mới sờ tới hai lần (đồ lười) và cuốn của butchi tặng đọc một đêm là xong, thấy buồn khủng khiếp. Còn hai cuốn của bạn Ớt, mình vừa mang ra đọc vang cả nhà (may quá, chỉ còn lại một mình), thấy yêu cái giọng tiếng Anh khi cố phát âm tử tế của mình ghê. Tết này, chỉ mang một cuốn sách về là đủ.


2 comments:

  1. bao gio di xem fim (am thanh sexy??^^) bao gio tang sach :) tet ngon lanh canh dao` nhe .x

    ReplyDelete
  2. chị cũng thú vị đấy. Chúc tết vui vẻ!

    ReplyDelete