Monday, September 22, 2008

A trip to the moon (1)

Tôi ngồi trên xe, một buổi chiều tối. Những chiếc đèn đọc báo bắt đầu bật lên. Chuyến đi dài hơn người ta tưởng. Chiếc ipod của cô gái bên cạnh hết pin, cô gỡ hai tai nghe ra, cuộn lại, nhét vào túi áo, rồi cúi xuống lấy một… cái kẹo mút ra, thong thả bóc và cho vào miệng ngậm. Tôi mỉm cười với cô, cô mỉm cười lại, hơi có vẻ ngượng vì đang ăn một mình. Tôi đã đọc hết tất cả mấy cuốn truyện tranh Monster mang theo, thực sự hết thứ để làm.

Tôi định sang Bangkok vào cuối tháng này, không theo tour, không theo ai. Tôi muốn sang xem liên hoan phim quốc tế tại một nước thật gần nước mình. Để xem họ khác mình ở đâu. Nhưng hiện tại, tất cả làng nước đang lên tiếng ngăn cản tôi không nên đi, nhỡ trúng bom đạn hay bị khóa lại thì mệt lắm. Vậy tại sao liên hoan phim vẫn diễn ra, và chắc các tụ điểm ăn chơi vẫn hoành tráng? Vì họ là Thái Lan à.

Lúc đó, nhìn qua cửa kính xe, tôi nhìn thấy một nhà thờ. Những hình ảnh đơn giản này đập vào mắt tôi khi đó vì nó đẹp tới mức tôi như ngừng thở. Một dãy núi phía xa, vài khu nhà máy cao tầng ánh đèn lốm đốm, và tháp chuông của nhà thờ. Trong ánh sáng đỏ thẫm và ngả sang màu tím của buổi chiều, chúng là ba lớp xếp lên nhau, tôi thấy dường như những hình ảnh kia đóng khung lại bình ổn. Tôi chính là thời gian đi qua chúng, và chúng ở lại. Tôi phai nhạt dần đi trong chuyển động.

Tôi lại lấy một cuốn Monster ra đọc lại. Cô bé bên cạnh ngáp một cái thật dài, rồi gục đầu lên chiếc ba lô trên đùi, sẵn sàng ngủ để giết thời gian. Tập truyện tranh tôi đọc lúc đó là tập 11, chính là tập kể lại cuốn picture book Quái vật không tên. Chính ở đó, câu nói ám ảnh nhất trong truyện xuất hiện: Hãy nhìn tôi này, nhìn tôi này, con quái vật trong tôi đã lớn lên tới mức này rồi này.

Bộ truyện này vẫn là bộ truyện tôi thích nhất. Nó theo đuổi tôi với từng mẩu chuyện, từng hình ảnh. Tôi đã thử viết một số thứ để có thể biến thành tranh truyện, nhưng có lúc tôi chỉ chăm chú vào bản thân mình, trí tưởng tượng dừng lại ở một nỗi buồn rầu cỏn con mà tôi tin là rất lớn lao. Tôi có thể đổ tội tại bản thân mình, tôi cũng có thể đổ tội tại mình sinh ra trong một nền văn hóa mờ nhạt. Hoặc tôi đã chưa thể nào sống cho đủ, tôi cần phải sống cho đủ trước khi viết ra một cái gì. Tôi nhất định không thể sống trong một căn nhà, hàng ngày đi mua thức ăn, chăm chú nhìn vào sách vở rồi bịa ra những câu chuyện. Con người cần phải có trí tưởng tượng, nhưng họ cũng cần phải đi để thấu hiểu sự sâu xa kia. Nhưng nếu đi nhiều, và nhìn tất cả mọi thứ chỉ như con mắt của một kẻ có tiền để đi du lịch thì cũng thật vô ích.

Trong truyện Monster, khi Johan quay về khu biệt thự cũ để tìm lại bức chân dung của mẹ. Nó không biết rằng có một lá thư đã được lấy đi từ một chỗ giấu bí mật trên bức tranh. Dư âm của những ngôn từ cuối cùng của lá thư mà người dịch viết thành “bi ai”, “bi ai” đã khiến cho lá thư ấy trở nên đặc biệt hơn với tôi.

Tôi tự hỏi mình rằng tôi đang đi về đâu?

Nhưng nếu người ta biết mình đang đi về đâu, liệu người ta còn có muốn đi nữa không?

Tôi chỉ thấy trong lòng tôi đang thay đổi. Tôi nhận ra rằng sống trong cô đơn dễ chịu hơn nhiều so với được yêu, và sự thù ghét hóa ra dễ chịu hơn nhiều so với yêu thương. Người ta nói rằng nếu cái gì tạo nên sự thù ghét thì nên lãng quên, nhưng người ta không biết rằng trên đời này lãng quên bất cứ một điều gì đã đến với mình là điều tệ hại nhất.

Tôi vẫn đang đi, thế thôi.

1 comment:

  1. Tiec la doc entry nay cua ban hoi muon, ko biet cuoi cung ban co sang BK de xem LHP ko. Thuc ra o BK kha an toan cho du khach. Nhung nguoi bieu tinh chu yeu tap trung o truoc cua toa nha CP, ko co anh huong gi nhieu den cac hoat dong khac cua thanh pho nen ai di bieu tinh cu di, ai di lam, di choi , di coi phim thi cu viec. Noi to chuc LHP la Central World, khu vuc nay an ninh kha nghiem ngat nen cung ko phai lo lang gi nhieu dau ban a.

    ReplyDelete