Thursday, July 24, 2008

Tôi yêu Việt Nam



Tên entry là tên một bộ phim.

Tôi xem 10 bộ phim tài liệu của các em bé ít hơn 18 tuổi làm. Ít nhất trong số đó có 2 phim tôi rất thích. Hình như thứ bảy này chúng sẽ được chiếu cho mọi người xem.

Có một bộ phim tên là: Nếp nhà

Phim nói về gia đình của một người phụ nữ làm nghề dọn vệ sinh, có hai con trai. Điều thành công là các bạn làm phim chọn được một đối tượng cực kỳ tốt để quay. Dù phim không dài, không có lời dẫn, người phụ nữ đó vẫn có thể cho bạn thấy bà mạnh mẽ, bản lĩnh như thế nào trong cuộc sống. Bà không nói về mình, về sự vất vả của mình hay về sự khó khăn trong nuôi dạy con.

Tuy nhiên, qua những câu chuyện và qua lời nói của đứa con, bạn vẫn có thể thấy cuộc sống khó khăn mà bà phải đối mặt cũng như tình yêu của bà dành cho con. Và điều quan trọng là những đứa con đã lớn lên, độc lập và trưởng thành, thấu hiểu được sự vất vả của mẹ và trân trọng công việc mẹ đang làm.

Ờ, có thể đó là hình ảnh điển hình cho phụ nữ VN đây. :)

Có một bộ phim khác tên là: Tôi yêu Việt Nam

Tôi nghe nói ý tưởng bộ phim thuộc về một anh đạo diễn lớn tuổi. Nhưng, điều thú vị là các bạn trẻ đã phỏng vấn được rất nhiều người, nhiều lứa tuổi, nhiếu hoàn cảnh sống... trong hơn 7 phút phim. Câu hỏi là: Bạn có yêu Việt Nam không, tại sao yêu, và thể hiện tình yêu đó như thế nào…

Bạn sẽ nghe những câu như rút ra từ văn kiện Đảng, được nói bởi một người phụ nữ đang lội dưới mương… Cũng có câu trả lời xuất phát từ những kinh nghiệm sống, có câu trả lời hàm chứa ước mơ nhiều hơn là hiện tại, có những câu trả lời xuất hiện như trong một cuộc thi vấn đáp, có những câu trả lời đùa cợt… Nhưng, đó là một bức tranh con người thú vị có thể làm bạn phì cười, có thể làm bạn cảm thấy buồn…

Câu hỏi này có thể là trừu tượng hay cụ thể tùy theo cái nhìn mỗi người, đây không phải là câu hỏi hàng ngày nhảy tới trong đầu bạn. Chỉ có điều, tôi nghĩ điều quan trọng là những người làm ra bộ phim này đã bỏ ra nhiều công sức, và nó mang lại cho bạn cảm giác thú vị vì được lắng nghe những lời nói về đất nước của rất nhiều cá nhân.

Có gì đặc biệt ở hai bộ phim này không? Không phải quá nhiều. Nhưng, quan trọng là khi chúng được làm ra bởi những người còn ít tuổi, còn rất trẻ. Tôi sẽ không thể nói được những bộ phim đó đã mang lại cho tôi điều gì. Nó nhiều hơn một niềm vui (haha, trong số những thứ tôi được thì có cả tiền).

- Hôm nay tôi nhìn thấy trên trang chủ của vietnamnet tấm hình người thanh niên vô danh đứng chặn đoàn xe tăng ở quảng trường Thiên An Môn. Tôi hi vọng không có ai bị kiểm điểm về việc này. :)

- Tôi tự hỏi khi nào thì người ta đưa ra một quyết định cho số phận của mình? Tại một người khác hay từ chính bản thân của họ? Thường thì từ một người khác, một ai đó cho họ động lực, hay gây ra cho họ một biến cố lớn… Ừm, chủ yếu là có cái gì đó đủ lớn để người ta thực sự thay đổi cuộc đời mình theo hướng tốt hơn, đúng với những gì họ muốn hơn. Tôi tự nhận thấy rằng, rốt cuộc thì sau một bi kịch nào đó, có lại được niềm vui không khó, người ta chỉ từ chối có lại nó. Tôi thấy sợ khi người ta từ chối những xúc cảm. Vì, ít ai hiểu được trên đời này xúc cảm, kể cả đau buồn, vui sướng, cáu giận, cô đơn hay chán nản… lại quan trọng tới mức nào với mỗi người. Nuôi dưỡng tất cả, cho tới khi, xúc cảm đó đủ lớn…

4 comments:

  1. M kiếm mấy phim này ở đâu hay thể? Hay đã chuyển sang phòng diệt phim rồi.

    ;))

    ReplyDelete
  2. Hay nhỉ, giá mà sau khi chiếu, bọn em post lên youtube có phải hay không

    ReplyDelete
  3. - Khuê Việt: Phim này của các em bé trong dự án Chúng ta làm phim của trung tâm TPD.

    - Em sẽ hỏi xem có được post lên youtube hay không. :)

    ReplyDelete