Wednesday, March 5, 2008

I need sth to stop me from thinking!



Đó là thứ tôi cần. Một thứ gì đó làm tôi không nghĩ ngợi gì cả, không nhớ gì nữa, không cảm thấy gì nữa. Nghe như là chết , làm gì có mùa xuân đấy. (@ Tùng: Mùa xuân đấy không có nghĩa là mùa xuân, nó chỉ có nghĩa: chuyện đó, khả năng đó).

Ảnh: Ờ, đáng lẽ nên chọn cái này, right? (Chú thích: Bìa này không phải là bìa chính thức của Nhã Nam)

Ăn cắp một đoạn trong Bắt trẻ đồng xanh: (Uhm, bản dịch của Phùng Khánh)

"Có điều là, tôi không thể nghĩ về một cái phòng hay nhà gì để miêu tả, như Stradlater bảo. Vả lại tôi không ưa tả phòng hay nhà gì hết. Bởi thế tôi viết là viết về chiếc găng chơi bóng chày của em Allie. Đó là một đề tài hết sức dễ miêu tả. Thật vậy. Em Allie của tôi có một chiếc găng tay trái của cầu thủ sân ngoài. Em thuận tay trái. Tuy nhiên, cái đáng miêu tả ở nó là, em ghi đầy thơ trên các ngón găng, trên túi găng và khắp nơi. Bằng mực xanh lục. Em viết như vậy để có cái gì đọc khi đi chơi và không có ai sắp đánh bóng. Bây giờ em chết rồi. Em bị chứng bạch cầu và chết khi chúng tôi còn ở Maine, vào ngày 18 tháng Bảy, 1946. Bạn chắc chắn sẽ thích em. Em thua tôi hai tuổi, nhưng thông minh hơn chừng năm chục lần. Em thông minh khủng khiếp. Các thầy giáo em luôn luôn viết thư cho mẹ tôi bảo rằng thật là sung sướng có được một cậu bé như Allie trong lớp học. Và không phải họ thổi phồng đâu. Họ nói thật. Nhưng không phải em chỉ là người thông minh nhất nhà. Em lại còn là người dễ thương nhất về vô số phương diện. Em chẳng bao giờ tức giận ai. Người tóc đỏ thường rất dễ nổi sùng, nhưng Allie chẳng bao giờ, mà em lại có tóc rất đỏ. Tôi sẽ kể cho bạn nghe tóc em đỏ như thế nào. Tôi khởi sự chơi gôn khi mới mười tuổi. Tôi nhớ một lần, mùa hè tôi lên mười hai, đang chơi gôn và có cảm giác nếu quay lại thình lình, tôi sẽ thấy em Allie. Vì vậy tôi quay lại, và đúng là em đang ngồi trên yên xe đạp ở ngoài hàng rào - có cái hàng rào chạy quanh sân - và em ngồi đấy, cách tôi trăm rưởi thước, xem tôi chơi. Đấy, em có tóc đỏ như thế đấy. Ối giời, em Allie là một chú bé dễ thương đáo để, vả lại em thường cười thật lực về một cái gì em đang nghĩ khi ngồi ở bàn ăn, đến nỗi em suýt té nhào khỏi ghế. Tôi chỉ mới mười ba, và người ta định đưa tôi đến một nhà phân tâm học các thứ, vì tôi đập vỡ tất cả cửa kính trong nhà xe. Tôi không trách họ. Thật thế. Tôi ngủ trong nhà xe cái đêm em chết, và đập vỡ hết những cửa kính mắc dịch bằng nắm tay tôi, chỉ vì muốn vậy. Tôi định đập vỡ cả những cửa kính chiếc xe station wagon của nhà mùa hè ấy, nhưng lúc đó tay tôi đã kiệt quệ, không thể làm gì được nữa. Làm thế thật ngu ngốc, tôi công nhận, nhưng chính tôi cũng không biết tôi đang làm thế nữa. Và bạn không biết em Allie. Tay tôi thỉnh thoảng vẫn còn đau, mỗi khi trời mưa các thứ, và tôi không thể nắm tay lại cho ra hồn nữa - ý tôi là không thể nắm khít được ấy - nhưng ngoài cái đó ra tôi đếch cần. Đằng nào tôi cũng sẽ không thành nhà giải phẫu hay người chơi vĩ cầm hay gì hết."

3 comments:

  1. Có mùa xuân đấy chị à,

    chỉ tại chị không chịu đến mùa xuân đó thôi! Cái tôi còn rất mạnh mẽ, mùa xuân ấy thì ở trên mây, cái tôi thì cứ mãi giữ chị lại ở nơi mặt đất rối rắm với bao sách-phim này, nhỉ! ;)

    *

    em thích cái bìa XANH này, nó ấn tượng bởi sự tối giản của nó. Nhưng chính sự tối giản đó lại là thách thức để xem người ta có dám lựa chọn nó hay ko. và câu trả lời hình như là KO?

    thế thì thật tiếc!

    ReplyDelete
  2. ô, tái bản lại bản dịch của Phùng Khánh ah?

    ReplyDelete