Thursday, August 23, 2007

Những điều nghe thấy



Hôm qua đi xem một triển lãm tranh (so, pls forgive me if I make you angry or sad or both, elder-darling). Tôi đến muộn, vì nói chung là bận rộn học hành, công việc chứ không phải cố tình đến muộn. Nhưng về bản chất là tôi không khoái những màn khai mạc, tôi thích những công đoạn sau khai mạc, nên thực tế là tôi dềnh dàng tới muộn. :D

Triển lãm đông lắm, người ta nói chuyện với nhau.

Và trong khoảng thời gian tôi đứng đó, tôi nghe được những điều này. Tây nói:

- Where did you learn Vietnamese?

- I have a teacher.

- Oh, really? Great! How did you do?

Và Ta nói:

- Tranh ở đây được vẽ theo Rừng Nauy đấy!

- Thế à, cái nào?

- Ờ… ờ… Thì tất cả, anh cũng không biết đâu.

- Em thử chụp cái bình này anh xem.

- Ok, em cũng thử cái xem có bằng mọi người không.

Và nói chung thì mọi người đi quanh, do everything, trừ mỗi việc xem tranh. Có vài người đi vào, nói chuyện ba câu, đi ra, vì: Nóng quá, ra ngoài nói chuyện cho mát. Cuối cùng, chỉ còn tôi và một anh áo đỏ ở lại trong phòng triển lãm, còn tất cả đi ra ngoài cho mát rồi. Chậc, có lẽ vì tôi tới đó một mình, nên tôi chẳng có ai để nói chuyện cả, tôi cũng chẳng biết làm gì khác ngoài xem tranh. Trên thực tế thì tôi chẳng biết mấy chút về những điều này, tôi không phải là người “nội đạo” như họ. Tôi nói với tác giả mấy bức tranh: “Sao em thấy ở đây em cô đơn thế!”. Hehe! Really alone!

Thêm một trò vui nữa, tôi đi học. Những gì tôi học được có thể là không phải rất nhiều, nhưng nói chung khiến tôi tự tin thêm ít nữa. Có lẽ, tôi còn phải có rất nhiều ngày để thu góp sự tự tin mới có thể làm nổi một cái gì.

Chỉ cảm thấy một điều này: Điều khiến cho sinh viên Việt Nam không thể nào làm việc theo nhóm là vì ai cũng muốn làm người đứng đầu và chi phối người khác. Học để làm một nhà sản xuất điện ảnh, nhưng rất nhiều người muốn làm tất cả mọi việc: điều khiển máy quay, chọn màu sắc, chọn âm nhạc, chọn thứ để chi tiền, chọn everything … Tóm lại, họ sẽ là biên kịch, đạo diễn, quay phim, soạn nhạc, dựng… Còn những người khác thì giải tán. Tôi không phải phê phán sự nhiệt tình và mong muốn sáng tạo của họ, nhưng mà nếu cứ thế, thì đến khi làm việc sẽ ra sao nhỉ? Lại oánh nhau ầm ầm chăng? (Hôm nay nói chuyện với một cute father, anh nói người Nhật làm việc hiệu quả vì họ rất biết mình là ai, họ làm phần việc của họ, họ tôn trọng công việc đó… Còn người Việt Nam thì rất thích tư vấn đạo đức cho người khác, làm tranh phần việc của người khác, nhảy bổ vào ý kiến của người khác và lúc nào cũng muốn làm leader! Cũng đúng.)

Thêm một điều lạ lùng nữa, có người mang laptop tới để tranh thủ làm việc khi thầy giảng. Nếu muốn làm việc, sao họ không ở nhà hay công ty mà làm nhỉ? Vừa không học được, vừa không làm tốt công việc.

Đi học, tôi thấy tôi xem phim còn quá ít so với một số người. Tôi gần như blank trong những công việc chi tiết. Tóm lại, vẫn đang chui nửa người trong cái bao bố và nhảy chồm chồm. Đi học, càng thấy tiền quan trọng thế nào trong việc làm phim, mà mình ngoài cái thân ra, chả có mẽo gì. Làm sao để có tiền làm phim nhỉ?

7 comments:

  1. Làm sao để có tiền làm phim nhỉ?

    ((: kết thân với executive producers/ producers....

    ReplyDelete
  2. ảnh trời :"] entry ngắn nhất của ss dù e biết tối ss sẽ edit thêm :))

    ReplyDelete
  3. cái này là có dùng colorize không thương tiếc rùi, nhưng rất gợi cảm. :)

    ReplyDelete
  4. vỗ tay hoan hô Moony
    tự hỏi tại sao ta lại cố làm cuộc sống vô vị nhỉ :D

    ReplyDelete
  5. chị nói vậy sao em đi học lại hay gặp những đứa toàn đợi mình chỉ tận tay làm thế nào thế nào, search cái gì, đọc phần nào..hở tí là hỏi... nó tự chủ động 1 tí thì thích biết mấy, đằng này cứ ì ra đấy :|

    ReplyDelete