Wednesday, August 15, 2007

August 15, 2007 - The long days



Có ba điều muốn viết trong cái blog này. Giờ đang học cách phân chia mọi điều. (Bắt đầu từ cảm giác hài hước kỳ lạ khi xem phim Godfather II - Khi một ông trùm già phân chia cái bánh Cuba thành nhiều phần, ông ta nhường cho người khác trước rồi mới nhận của mình – old buffer, và từ đó tôi học cách chia mọi điều thành từng phần, tất nhiên, lúc nào cũng be bét).

- Tôi vừa xem lại The lover (L’amant, Người tình… whatever). Tôi nghĩ M.Duras khi xem phim xong bộ phim này, hẳn ý nghĩ của đầu tiên của bà là nhảy tới bóp chết Jean-Jacques Annaud. She must do it! L’amant là một cuốn sách mà toàn bộ ngôn từ của nó có một vẻ đẹp, cuốn hút với nhịp điệu của thơ mà một bản dịch dù tồi vẫn không thể nào làm mất đi nổi. Hơn nữa, cảm hứng hoài niệm của tiểu thuyết khiến cho tự bản thân nó có vẻ mơ hồ của nỗi đau khổ hiện hữu nhưng cũng không còn nữa. Bộ phim đương nhiên làm mất đi tất cả những điều đó, nó tập trung quá nhiều vào hai chữ passion, desire. Và theo tôi thì Jane March không diễn tả được tình yêu bị kìm nén của người thiếu nữ. Hẳn cô ta quá trẻ để hiểu được nỗi đau đớn tột cùng của một tình cảm bị cầm tù trong vẻ ngoài đùa cợt và không lối thoát. Thật đáng tiếc! Tất nhiên không chê toàn bộ tác phẩm điện ảnh này, tôi cũng biết cho dù nó dựa trên cuốn tiểu thuyết, nó vẫn là một tác phẩm độc lập. Chẳng qua là tôi ít nhiều yêu thích cuốn sách đó hơn cả trong số những cuốn tiểu thuyết trữ tình khác tôi đã đọc. Cũng phải cho mình những phút chủ quan chứ nhỉ. Tôi hơi ám ảnh một chút về tình yêu không có lối thoát và sự đau đớn vì xa cách, hơi ám ảnh về chuyện có ai đó phải ra đi. Nói chung, những lời viết ra ở đây hoàn toàn mang tính chất cảm tính.

- Tôi thấy bên blog của anh Phan Xi Nê nói tới sự xuất hiện của Albert Berger. And no comment! Tôi không rõ về lịch trình làm việc của ông tại Việt Nam, có thể chỉ là nói chuyện với sinh viên và đi du lịch (có thể Ms. Sundy hiểu rõ hơn). Nhưng rõ ràng là sự chào đón với nhà sản xuất này không trang trọng như khi Bill Mechanic sang chơi. (Tôi nhớ đó là lần đầu tiên gặp anh Phan Xi Nê, hẳn anh không còn nhớ tôi là ai, too many girls there!) Các bác lãnh đạo điện ảnh Việt Nam đã tổ chức hai ngày hội thảo, gặp gỡ ông Bill này. Ô tất nhiên – đó là đại diện của nền điện ảnh khổng lồ, liên quan tới cơ số siêu phẩm mà cái tên to vật vã nhất là Titanic. Nhưng, có lẽ Little miss sunshine cũng không phải là một cái tên quá tầm thường trong lúc này. Và không có gì xảy ra hết. Tôi nghĩ, nếu những người làm điện ảnh Việt Nam muốn học hỏi kinh nghiệm, thì Albert là người có thể cho những bài học tốt hơn. Ông Bill nói với chúng ta những điều đơn giản như làm sao để bớt đi 1 triệu $ trong số hơn 200 triệu $ của Titanic. Còn Albert cho chúng tôi biết làm sao để có thể làm phim chỉ với 1 triệu $, làm sao để hoàn thành được Little miss sunshine khi hãng phim đột nhiên kick off toàn bộ dự án. Ừm, nhưng không có một cuộc gặp gỡ nào, cũng chẳng thấy báo chí Việt Nam đưa tin. Nhưng tự nhiên tôi nghĩ, không có cũng tốt, để Albert Berger khỏi phải nghe những câu hỏi như Bill Mechanic từng nghe: “Ông nghĩ thế nào về triển vọng của Việt Nam khi gia nhập WTO???” Đáp, không cần suy nghĩ: “I don’t know!” ( câu này được một người bạn thân yêu của tôi dịch rất dịu dàng thành “Tao đe’o biết”).

- Quay lại với cuộc sống đời thường. Thỉnh thoảng, tôi thấy mình hoàn toàn bế tắc. Không phải là kiểu “tài cao phận thấp chí khí uất”. Tôi cảm thấy ngày qua ngày, tôi dậm chân tại chỗ, 1, 2, 1, 2, 1… Không hiểu nổi khi nào thì trò chơi dậm chân này sẽ kết thúc.

Trong cái khoảng trống mơ hồ của cuộc sống này, giữ được một người bạn thật khó. Bạn có thể có những người yêu quý bạn, nhưng bạn không sẵn sàng chia sẻ với họ những gì bạn nghĩ, nó quá khó khăn! Có những người bạn sẵn sàng chia sẻ, nhưng bất cứ khi nào bạn cần tới họ, họ lại chơi cho bạn một vố và tự nhiên bạn nhận thấy bạn chỉ là một đứa ngu ngốc. Có những người bạn tưởng như không bao giờ mất, cuối cùng lại vẫn rời xa bạn. Và rồi một ngày, đột nhiên bạn nhận thấy, không còn ai nữa. Tại sao nhỉ? Tại vì bạn đã rời xa họ khi họ cần bạn, hoặc họ cảm thấy bạn không còn có ích cho họ nữa? Tại sao lại phải thế?

Tôi đã không tới gặp và chia tay một người bạn. Tôi biết, tự trong đáy lòng tôi, người đó luôn là một người bạn tốt, những gì tôi chia sẻ sẽ được giữ bí mật tuyệt đối, những gì tôi biết về người đó không bao giờ là sai lầm. Nhưng, tôi đã không thực sự muốn gặp bạn tôi trước khi người đó đi. Vì tôi biết, trong cuộc gặp gỡ chia tay đó, có tôi hay không có tôi chẳng có ý nghĩa gì. Thi thoảng lắm, những ý nghĩ này khiến tôi chạnh lòng, nhưng phần lớn nó chỉ có vai trò ngăn cản tôi làm những việc không cần thiết.

Đôi khi tôi cảm thấy sá»± có mặt của tôi vá»›i người duy nhất tôi thá»±c sá»± trò chuyện trong khoảng thời gian gần đây chỉ nhÆ° má»™t liều thuốc an thần. Tôi cÃ
³ cảm thấy thoảng chút Ä‘au khổ. NhÆ°ng dù sao tôi vẫn cảm thấy thản nhiên, tôi có má»™t người để tin, và có thể đôi lúc nào đó để yêu thÆ°Æ¡ng và lo lắng. Tôi có ai đó tin tôi. Cuá»™c sống vì thế Ä‘Æ¡n giản, dá»… dàng hÆ¡n. Có thể rồi tôi lại mất Ä‘i người này, có thể rồi tôi sẽ chẳng bao giờ còn ai nữa. NhÆ°ng dù sao, tôi biết, vá»›i mình – nhÆ° thế là có thể chấp nhận được. Bởi vì, thật khó khăn làm sao nếu tôi lại có ai bên cạnh, má»™t mình quen thuá»™c hÆ¡n nhiều.

Tôi không viết truyện ngắn nào trong lúc này cả, chỉ là một vài tricky fact thôi! :)


14 comments:

  1. Có thể 5-10 năm nữa Moony bắt đầu viết truyện là vừa...Dùng thời gian phân định thế thật ra cũng không thuyết phục lắm...Chắc chỉ là khi cảm xúc đã đầy đủ và cô đọng có thể tuôn trào thành câu chữ..
    Anyway..waiting for your first story

    ReplyDelete
  2. Một kẻ tâm trạng đang đọc một entry đầy tâm trạng của 1 kẻ đầy tâm trạng giống mình :)

    Chí có thể nói vậy thôi vì kẻ đang comm này cũng đang tâm trạng mà :)

    ReplyDelete
  3. Đúng đó, Moony ạ. Phim Người tình không thể bằng truyện của Duras được. Nếu có thể, bạn hãy đọc Hiroshima tình yêu của tôi, kịch bản do Duras viết, nhưng cũng có thể đọc như một tiểu thuyết. Đó có lẽ là một trong những tác phẩm gây ám ảnh mạnh nhất đối với mình.

    ReplyDelete
  4. Tarkovsky làm Solaris hay như vậy nhưng tác giả cuốn tiểu thuyết này là Stanislaw Lem không vừa lòng (lý lẽ của Lem hoàn toàn thuyết phục). Người tình cũng là một phim hay, và Duras nghe nói chống đối quyết liệt lắm. Ngoài tác giả cuốn Bệnh nhân người Anh Michael Ondaatje thích phim, chị không biết có nhà văn nào thích phim làm từ tiểu thuyết của mình.

    Có câu trả lời chung cho chuyện này không?

    Có, nó rất dài. Và nếu em vừa thích viết truyện, vừa thích làm phim thì không thể không tìm cho mình câu trả lời. Nó sẽ cho em thấy rõ hơn tại sao lại viết truyện, hoặc tại sao lại làm phim. Và tại sao lại cả hai hoặc tại sao cả hai là không thể được.

    Nhà văn đi làm phim có Paul Auster. Đạo diễn viết tiểu thuyết có Elia Kazan.

    ReplyDelete
  5. À, chị viết như trên vì chị xếp Moony vào hàng nguy hiểm.

    ReplyDelete
  6. 1. Trong cái khoảng trống mơ hồ của cuộc sống này, giữ được một người bạn thật khó. Bạn có thể có những người yêu quý bạn, nhưng bạn không sẵn sàng chia sẻ với họ những gì bạn nghĩ, nó quá khó khăn! Có những người bạn sẵn sàng chia sẻ, nhưng bất cứ khi nào bạn cần tới họ, họ lại chơi cho bạn một vố và tự nhiên bạn nhận thấy bạn chỉ là một đứa ngu ngốc. Có những người bạn tưởng như không bao giờ mất, cuối cùng lại vẫn rời xa bạn. Và rồi một ngày, đột nhiên bạn nhận thấy, không còn ai nữa. Tại sao nhỉ? Tại vì bạn đã rời xa họ khi họ cần bạn, hoặc họ cảm thấy bạn không còn có ích cho họ nữa? Tại sao lại phải thế?

    2. Vì tôi biết, trong cuộc gặp gỡ chia tay đó, có tôi hay không có tôi chẳng có ý nghĩa gì. Thi thoảng lắm, những ý nghĩ này khiến tôi chạnh lòng, nhưng phần lớn nó chỉ có vai trò ngăn cản tôi làm những việc không cần thiết.

    Cảm ơn chị Moony. Đọc những dòng này em thấy chính em, cái phần em mà ngôn từ của em vô dụng trong tay em nên không thể diễn đạt được. :)

    ReplyDelete
  7. Thử mời Mr.Albert Berger này xem chương trình "Đô Rê Mi" xem sao :D :P

    ReplyDelete
  8. hihi, thì ra là đã gặp Moony mà lại ko để ý, chán thiệt. Có điều so sánh sự đón tiếp Bill Mechanic với Albert như vậy cũng không đúng. Thật ra có ai biết Bill Mechanic là ai đâu. Ngay cả anh cũng không biết, cho đến khi mò lên mạng và tìm hiểu tiểu sử. Nếu mà Moony biết lúc đó anh phải ngồi nhà viết thông cáo báo chí, gọi điện khắp nơi mời đủ mọi người, tổ chức chương trình, rồi lại gọi báo chí đến dự mệt mỏi như thế nào. Điều bất ngờ nhất có lẽ là sự thân thiện và hò đồn của Bill mechanic, nếu không có điều đó chắc mấy buổi nói chuyện cũng thất bại.
    Sự khác biệt giữa hai cách chào đón có lẽ vì anh may mắn hơn trong việc tổ chức vì quen biết ngừơi trong giới báo chí và làm phim ở Sài Gòn nên mời được đông hơn, chứ không phải vì tên tuổi ông này hơn ông kia. Nhiều người cũng chẳng biết Bill Mechanic là ai ngay cả sau khi đến gặp. Và nếu là anh, nghe Albert nói chuyện hẳn bổ ích hơn, thích hợp hơn trong tình hình phim ảnh hiện nay.

    ReplyDelete
  9. 1.Thỉnh thoảng, tôi thấy mình hoàn toàn bế tắc.

    2. Bởi vì, thật khó khăn làm sao nếu tôi lại có ai bên cạnh, một mình quen thuộc hơn nhiều.

    Chị có nghĩ 2 & 1 có quan hệ nhân - quả với nhau?

    ReplyDelete
  10. Em đã tưởng mình thực sự tự do. Cô đơn [một cách tiêu cực] là cái gì đó không thể chạm được vào mình nữa. Mình miễn nhiễm rồi!

    Nhưng rồi, những ngày này, bão về, 1 vài sáng sớm mát, những cơn gió thoảng, tưởng thu về, cảm thức về Cô đơn lại bao trùm lấy em. Một sự khao khát, thiếu hụt về một nửa còn lại được ghi nhận rõ ràng trong nhận thức của trái tim/sâu thẳm linh hồn.

    Một người nữ. Một tình yêu. Chắc vậy!?

    ReplyDelete
  11. @Tùng: Because the days seem to be too long, sweetie! And what I have to do is make it shorter and shorter. Shorter than death! :)

    ReplyDelete
  12. I'm sorry Moony.So I don't mean to bother u. I do it 4 nothing. I like u the way u r. Do something with someone. U share your view, but I see U. Maybe u need someone like me, show u why? what? how? but u don't know that.

    ReplyDelete
  13. Em không thích film ấy, em nghĩ bà Duras cũng không thích phim đó là phải. ( nói nghe rất oách ^^)

    Ô, tất cả em ấn tượng là anh Tony Leung có vòng 3 rất đẹp ^^ Quay sao mà em ấn tượng với body của anh ấy hơn cả nàng Jean. Và em cũng không thấy nàng ấy đẹp lắm.

    ReplyDelete
  14. Binh pham cai nhi? Chi ko quan tam toi em viet ve cai gi,ma thich cai cach em nhin nhan no the nao. va thich thu khi doc blog cua em!
    That su day! Chat tru tinh trong van phong em kha dac biet, sau lang ma co chut binh than! hehe!
    Quen, phim ben FPT chac dau thang 9 bam may em a!

    ReplyDelete